Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Minh Nguyệt Tha Hương Chiếu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1316 lượt.

không thể hình dung được người phụ nữ xinh đẹp, cởi mở, ung dung phong độ, ôn hòa hiền lành trước kia, với người đàn bà mặt mày tráo trợn, la lối om sòm, hùng hổ hăm dọa này lại chính là một người.
Bao năm qua, Tống Phương Như luôn có cảm giác mình như con thiêu thân trong chiếc hộp thủy tinh, liều mình xông ra nơi có ánh sáng, để rồi bao lần bể đầu, chảy máu. Cho đến một ngày, bà mới vỡ lẽ, có lẽ đó không phải là tình yêu, họa chăng chỉ là tình dục, và rồi ánh sáng vụt tắt trong mắt bà.
Tống Phương Như không màng liếc nhìn Phương Nghiên, bà lại gần Phương Bỉnh Sơn, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc điểm muối tiêu trên trán ông. Bà ngồi xuống, chậm rãi cất lời:
- À, phải, còn một chuyện nữa tôi quên không kể với anh. Hẳn anh phải thắc mắc không biết vì sao tôi lại dễ dàng lấy được bản chiến lược đó?
Tống Phương Như rụt lại cánh tay đặt trên trán ông, đoạn nhìn sang Phương Nghiên:
- Tôi còn phải cảm ơn cô con gái như hoa như ngọc mà anh nuôi lớn bằng ngần này. Nó toàn tâm toàn ý muốn giúp cậu bạn trai bé nhỏ tìm được một công việc danh giá, nên chỉ bằng một cái bẫy cỏn con của tôi, mà nó đã ngoan ngoãn mang bản chiến lược kinh doanh, dâng tận tay tôi.
Nói rồi, bà liền lắc đầu, tặc lưỡi ra chiều cảm than. Đoạn nhìn hai cha con bằng ánh mắt mỉa mai:
- Họ Phương nhà các người đúng là sống vì tình cảm, được cả cha lẫn con.
Phương Nghiên chết trân tại chỗ ngay tức thì, cô không ngờ Tống Phương Như lấy bản chiến lược kế hoạch với mục đích như vậy. Phương Nghiên trợn tròn mắt nhìn Tống Phương Như mà không thể nào tin được. Bao ăn năn hối lỗi, và cả bất bình giận dữ sục sôi trong cõi lòng cô. Sự thật bất ngờ và cú shock này khiến cô mất rất nhiều thời gian để hồi phục tinh thần.
Phương Bỉnh Sơn trợn mắt nhìn Tống Phương Như, ông giơ tay chỉ vào bà, môi lập cập đập vào nhau song không thốt được lời nào. Không còn dáng vẻ bẽn lẽn như trước kia, Tống Phương Như chúm chím mím cười, nhìn xuống Phương Bỉnh Sơn đang giận sôi máu. Gương mặt ông tái mét, đủ để nhìn rõ hai bên thái dương co giật liên hồi.
Đột nhiên, gương mặt ông lộ rõ vẻ đau đớn, đôi mày cau chặt, một tay ôm lấy lồng ngực, tay kia rờ rẫm vào không trung như muốn tìm kiếm điểm tựa. Phương Nghiên luýnh quýnh chạy lại đỡ ông:
- Ba, ba ơi.
Chẳng hiểu nước mắt bất chợt ùa ra là vì ăn năn, hay bởi xót lòng.
Nhìn tình hình trước mắt, Tống Phương Như mỉm cười, lùi lại phía sau, ngẩng đầu nhìn bao quát một lượt khắp căn nhà, đoạn nói thủng thẳng từng tiếng một:
- Tôi sẽ lấy cả căn nhà này. Tôi nhất định phải thử cảm giác làm nữ chủ nhân của nó.
Nói rồi, bà liền phá lên cười lớn, tiếng cười nhức nhối như một lưỡi dao, đâm vào trái tim hai cha con Phương Nghiên.
Cho đến khi không thể gắng vịn vào Phương Nghiên được nữa, Phương Bỉnh Sơn mới ngã lăn ra. Tận mắt chứng kiến Phương Bỉnh Sơn ngã vật xuống đất, cuối cùng Tống Phương Như mới xoay gót bỏ đi, mang theo vẻ mặt hả hê, đắc thắng.
Tiếng còi cấp cứu chói tai như xé toang màn đêm tĩnh mịch, Phương Nghiên nhìn nhân viên y tế khẩn trương nhấc Phương Bỉnh Sơn lên xe cấp cứu, cuối cùng, những tiếng khóc thương đau như xé lòng bật vang giữa đám đông y bác sĩ hối hả chạy ngược chạy xuôi.
Nỗi ăn năn vô bờ như nhấn chìm cô xuống đáy. Cô ôm vai ba, miệng thốt lên những tiếng:
- Ba, con sai rồi, con biết lỗi của mình rồi.
Sau mấy ngày không liên lạc, Giang Đào đành đến trước cổng biệt thự nhà họ Phương. Anh đứng đó đợi chờ bóng dáng Phương Nghiên, với hy vọng mình có được sự tha thứ của cô, để hai người về lại với nhau. Sau một ngày vô vọng, Giang Đào ấn chuông cửa, nhưng mãi lâu mà không một ai trả lời.
Ngước trông lên cửa sổ phòng Phương Nghiên, cô gái mà anh yêu đã từng đứng đó, ngóng nhìn bóng hình anh dưới ánh đèn đường không biết bao nhiêu lần. Họ chỉ cách nhau một khoảng không ngắn ngủi, thi thoảng lại làm động tác như thể đang hôn nhau, chỉ vậy thôi cũng đủ san sẻ hơi ấm. Hoặc không thì họ đắm đuối ngắm nhìn, tưởng như ánh mắt xuyên thấu con tim. Khi thì cứ đứng hoài, tưởng đâu sẽ đứng vậy đến trọn đời.
Trước cổng biệt thự trồng hàng ngô đồng Pháp, gốc liền gốc, trải dài miên man. Lá vàng trút xuống mặt đường, lắc rắc dưới mỗi bước chân, vang lên trong bầu không gian yên ả. Nhìn những phiến lá lả tả gieo mình, gợi anh có cảm giác mình cũng chao đảo tựa phiến lá, chả thể nào chống cự được sức mạnh của số phận.
Anh không tài nào gọi được vào số máy của Phương Nghiên, đồng thời phía Nhã Lâm cũng bặt vô âm tín từ cô. Tâm trạng anh chuyển từ nôn nóng, đến thất vọng, rồi lại sợ hãi, sau cùng anh dần chán nản. Anh tìm đến Hoàng lão tà, nhờ thầy viết thư giới thiệu gửi tới trường đại học ở bên kia đại dương. Những gì Hoàng lão tà cho anh, còn có một vé máy bay xuất phát sau mấy ngày.
Giang Đào chăm chăm bấm số của Phương Nghiên hết lần này đến lần khác như một cái máy. Đầu dây bên kia vẫn lặp đi lặp lại một giọng nữ thánh thót, lạnh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.
Nhưng sau, ngay cả giọng nói đó c