Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341834

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.

lát nữa.. Nhất định hắn sẽ quay về, nhất định sẽ quay về…” Vì thế, cô lại ngồi chờ, hết một lát lại thêm một lát nữa, sau vô vàn cái một lát, Tưởng Chính Tuyền vẫn còn ngồi trên chiếc vali của mình, đợi cho tới tận đêm khuya tối mịt, cuối cùng vẫn là tuyệt vọng.
Cứ như vậy đi, rất nhiều chuyện cưỡng cầu không được!
Tưởng Chính Tuyền tự nói với mình, đến khi kéo hành lý muốn rời đi, từ ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng bước chân thất tha thất thểu. Đêm đen như mực, người ngoài kia đã sớm chìm vào mộng đẹp. Thanh âm đột ngột lại thực chối tai đến như vậy. Tưởng Chính Tuyền thấy mình giống như người du mục rốt cục cũng đợi được con cừu non lạc đường quay về, bỗng chốc đứng lên, vịn lan can chậm rãi xuống lầu, ngay sau đó trong màn đêm đen kịt cô nhìn thấy bóng dáng Nhiếp Trọng Chi.
Một thân nồng nặc mùi rượu, Nhiếp Trọng Chi này quả nhiên đã uống đến say mèm.
Đột ngột mà đối diện nhau như thế này, Nhiếp Trọng Chi cũng ngẩn ra, chân dừng bước, cả người xiêu vẹo tựa vào trên tường dọc hành lang.
Sắc trời cực tối, mặc dù Tưởng Chính Tuyền vẫn đứng trong bóng đêm, cố tập cho mắt nhìn quen trong bóng tối, nhưng vẫn chỉ nhìn được loáng thoáng khuôn mặt hắn, nét được nét không. Tưởng Chính Tuyền im lặng đứng một chỗ nhìn hắn, trong lòng lại dâng lên một cỗ đau nhói như có con kiến đang gặm cắn bên trong. Hắn cam chịu sống cuộc sống như thế này, chẳng sớm thì muộn cũng sẽ mất hết tất cả.
Tưởng Chính Tuyền trầm mặc mà bước tiến lên, muốn đỡ lấy hắn, nhưng khi tay cô vừa chạm vào người Nhiếp Trọng Chi, người hắn giống như bị giật điện mà trở nên kích động. Giấy tiếp theo, Nhiếp Trọng Chi giống như có phản ứng lại, dùng sức đẩy mạnh cô ra, gầm lên: “Cút ngay, đừng chạm vào tôi. Chẳng phải hôm nay cô phải quay về Lạc Hải sao? Cô còn tới đây quan tâm tôi làm gì?”
Tưởng Chính Tuyền bị đẩy một cái, cả người đụng mạnh vào tường. Ngoại trừ cảm thấy đau ra, chỗ khuỷu tay vừa rát lại vừa xót, Nhiếp Trọng Chi hiển nhiên dùng hết lực. Tưởng Chính Tuyền không hiểu sao lại nhớ lại ngày trước, hắn của những ngày đó. Thật sự hắn đã thu mình rất nhiều, cho dù là mỗi ngày rèn luyện, đã đạt đến đai đen cửu đoạn Taekwondo, nhưng ngoại trừ lần ở bệnh viện, hắn chưa bao giờ đành lòng mạnh tay với cô.
Bước chân Nhiếp Trọng Chi loạng choạng trên mặt đất, kề sát vào vai cô, giọng lầm bầm: “Cô cút đi, cút đi ngay! Cô nếu đã đi rồi thì còn muốn quay về đây làm gì?”
Tưởng Chính Tuyền sợ hắn ngã xuống, muốn đỡ lấy hắn. Nhiếp Trọng Chi giống như say khướt, lại một lần nữa hất tay cô ra.
Tưởng Chính Tuyền đang đứng ở bậc thang, bị hắn đẩy xuống một bậc, hụt chân nên ngã ‘bịch’ một tiếng thật nặng nề, cô té ngã ngay chỗ chiếu nghỉ của cầu thang.
Tiếng vang rầu rĩ này lại khiến Nhiếp Trọng Chi kinh hãi, cảm giác ngà say thoáng chốc tiêu tán. Hắn dừng tất cả động tác lại, thân mình rắn chắc sững sờ tại chỗ, hồi lâu vẫn không thấy lên tiếng.
Tưởng Chính Tuyền xuýt xoa hít từng ngụm khí lạnh, chỉ cảm thấy cái mông đau nhức tê rần, còn lòng bàn tay chạm lên mặt đất lại nóng rát như bị lột một lớp da.
Bên trong bầu không khí yên tĩnh, thanh âm của Nhiếp Trọng Chi vang lên từng chữ một, ngữ khí thật sự lạ kì: “Nếu em đã đi rồi, sao còn muốn quay về đây? Chính em đã nói là em thương hại tôi, vậy lần này quay về, em định thương hại tôi tới khi nào?”
Sớm hay muộn cô cũng sẽ rời đi, nếu như vậy thì hà cớ gì lại cho hắn hy vọng?
Vốn dĩ, không có thì cứ để không có đi, hắn cứ sống thế này, vô tri vô giác cho qua ngày. Thế nhưng hắn chịu không nổi cô cho hắn một chút hy vọng, sau đó lại cương quyết lấy đi. Nếu như vậy, hắn tình nguyện ngay từ lúc ban đầu đã không có gì.
Đúng vậy, Tưởng Chính Tuyền cô điên rồi. Điên rồi nên mới đi thương hại hắn, điên rồi nên mới đau lòng vì hắn.
Bà Lục Ca Khanh dạy dỗ rất tốt, Tưởng Chính Tuyền từ nhỏ đến lớn không hề có một chút tính tình tiểu thư. Nhưng tượng đất còn có ba phần là đất, hơn mấy năm trải qua cuộc sống tự lập, cô đã không còn là Tưởng Chính Tuyền trước kia. Giờ phút này bị hắn làm cho nổi trận lôi đình, nhịn không được quát lên: “Nhiếp Trọng Chi, anh uống rượu rồi phát điên đã xong chưa? Rốt cuộc có mở cửa hay không? Nếu anh không mở cửa, tôi sẽ đi ngay lập tức, để anh muốn làm gì thì làm!”
Nhiếp Trọng Chi cũng không biết làm sao, bị cô quát lên như vậy, cư nhiên ngoan ngoãn nghe lời đi mở cửa.
Công tắc điện ‘tách’ một tiếng cả phòng liền sáng trưng, Tưởng Chính Tuyền nhìn xuống thấy bàn tay mình bị trầy một mảng da lớn, máu đã bắt đầu rơm rớm chảy ra. Ngẩng đầu lên, liền gặp ánh mắt Nhiếp Trọng Chi cũng đang yên lặng dừng trên tay cô.
Tưởng Chính Tuyền đau đến xuýt xoa, miệng thổi thổi, thấy hắn giống như đầu gỗ vẫn đứng ngẩn người tại chỗ. Cô đợi một hồi lâu, vừa đói lại vừa lạnh, khẩu khí vì vậy cũng khó nghe hơn: “Còn không mang hành lý của tôi vào trong nhà.” Nhiếp Trọng Chi chầm chậm ngẩng đầu, ánh mắt khó hiểu nhìn cô một cái, theo lời cô đi kéo cửa ra rồi mang hành lý vào, cẩn thận để cạnh sô pha.