The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

phí thời gian. Vì thế, cô không để ý tới hắn nữa, tự mình đi vào phòng ngủ của hắn. Cô tới nơi này mấy lần, nhưng đây là lần đầu tiên bước vào phòng ngủ của hắn. Nhìn qua rõ ràng là đã được thu dọn, tuy rằng vẫn còn rất bẩn, nhưng đỡ hơn vẻ ‘càng bẩn’ mà hôm trước Tưởng Chính Tuyền đã gặp qua. Có gốc ‘càng bẩn’ kia tham chiếu, cô thật sự cảm thấy nơi này đã bớt hơn rất nhiều, ít ra còn tốt hơn so với trong tưởng tượng của cô.
Tưởng Chính Tuyền mở tủ quần áo ra, muốn tìm chăn đệm sạch sẽ, nhưng không hề có. Bên trong tủ quần áo, ngoại trừ quần áo bẩn của hắn xếp lung tung lộn xộn đổ ập ra, phát ra từng trận mùi hôi khó chịu thì không tìm thấy cái gì khác nữa.
Tưởng Chính Tuyền quả thực luống cuống chân tay, nghĩ một hồi, đành móc di động ra bấm gọi 114. Bên trong điện thoại truyền đến một giọng nữ mềm mại. Tưởng Chính Tuyền: “Nhờ cô tìm giúp tôi một công ty dọn nhà.”
Sau nhiều lần chuyển máy, cuối cùng cũng tìm được. Người nọ đang ngủ say lại bị đánh thức, nên nổi giận: “Cô có bệnh hả, đầu óc bị đập ở đâu nên hỏng rồi có phải không? Có người nào nửa đêm lại muốn dọn nhà?”
Tưởng Chính Tuyền hạ giọng nói: “Bây giờ tôi cần ba nhân viên dọn dẹp nhà cửa, lập tức tới đây. Giá cả tùy theo yêu cầu của cô, cô có muốn làm hay không?” Người nọ thấy cô không giống như đang nói đùa, liền tức giận ra bừa một cái giá: “Giá cả gấp mười lần ban ngày! Cô đồng ý thì tôi lập tức sắp xếp người qua.” Tưởng Chính Tuyền dứt khoát đáp một tiếng: “Được, mặc cả xong.”
Người nọ định cúp máy rồi vẫn còn nửa tin nửa ngờ, giả vờ uy hiếp cô: “Cô đó, nếu để tôi biết cô giở trò đùa giỡn, tôi cho cô biết tay.”
Theo yêu cầu của Tưởng Chính Tuyền, công ty dọn nhà sau đúng một giờ đồng hồ đã cử ba người đến dọn dẹp, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới liên tục cho tới khi trời sáng, cuối cùng cũng làm cho căn phòng sạch sẽ, tinh tươm.






Suốt quá trình, Nhiếp Trọng Chi chỉ đứng tựa người vào tường, có chút đăm chiêu nhìn Tưởng Chính Tuyền giống như bà chủ nhà chỉ huy ba người kia.
“Đem tất cả quần áo bẩn của anh ấy ném vào trong máy giặt, giặt sạch.”
“Đem chăn nệm trên giường đi vứt hết.”
“Đem mấy thứ bẩn trong góc kia dọn sạch đi!”
“Những gì nằm trong tủ bát trong phòng bếp ném đi hết.”
Nhưng mà người như Nhiếp Trọng Chi và anh trai Tưởng Chính Nam của cô, thiết đãi nhiệt tình cũng rất trọng sĩ diện. Năm đó câu lạc bộ xa xỉ nổi tiếng ở Lạc Hải kia của hắn chính là để chiêu đãi mình bạn tốt, thời điểm đó những ai được hắn chiêu đãi đều cảm thấy cực kì hãnh diện.
Tưởng Chính Tuyền không ngăn được hắn, đành phải đứng một chỗ, nhìn hắn móc tiền từ túi này sang túi kia, lại bắt đầu sờ đông sờ tây, sau một lát cư nhiên cũng lấy ra được đúng một khoản tiền như vậy.
Nếu cô không gặp được hắn, về sau hắn phải làm sao bây giờ? Tiếp tục uống rượu một cách dại dột, cho tới một ngày nào đó bỏ mạng đổi lấy một góc nho nhỏ trên báo chí thành phố đưa tin sao?
Trên đường về nhà lại ghé vào cửa tiệm bán đồ tơ lụa để mua chăn nệm các thứ. Sau cùng mua được một đống đồ lớn, Nhiếp Trọng Chi phải mang vác bốn lượt lên lên xuống xuống, mới đưa được tất cả đồ đã mua lên căn phòng ở tầng trên cùng của mình. Căn phòng nhỏ như vậy, lập tức đã bị một đống đồ vật này nọ chiếm cứ.
Thấy Nhiếp Trọng Chi đi ra ngoài, Tưởng Chính Tuyền gọi hắn lại, nói: “Bên dưới chuyển xong hết rồi.” Nhiếp Trọng Chi nhìn cô một cái: “Tôi đi mua cơm.”
Tưởng Chính Tuyền lúc này mới nhớ ra từ sau buổi tối hôm qua ăn được nửa phần cơm chiên tới bây giờ đến một ngụm nước cô cũng chưa được uống.
Nhiếp Trọng Chi khép hờ cửa lại, ánh mắt hắn lại dừng trên người cô: “Tôi sẽ quay về ngay.”
Cách nói chuyện như vậy, quả thật làm cho Tưởng Chính Tuyền ngẩn người hồi lâu. Trước kia hai người ở chung, cô cảm thấy vô cùng không tự nhiên, hắn truy cô trốn, cô giống như con chuột nhỏ nằm dưới móng vuốt của mèo, tránh kiểu gì cũng không thoát khỏi bàn tay của hắn.
Kỳ thật ngay từ ban đầu, cô vốn dĩ cũng không ghét hắn. Lần đầu tiên xảy ra chuyện, thật sự thì cô có một nửa phần trách nhiệm. Thời điểm đó, cô vừa nhìn thấy hắn, liền cảm thấy vô cùng ngượng ngùng xấu hổ, trong lòng có gì đó thật lạ. Mỗi ngày cô đều cầu nguyện để cho chuyện này có thể trôi qua thật nhanh, để cô sớm quên được nó.
Sau nữa, hắn lại lấy chuyện ở quán bar ra để uy hiếp cô, cứ như vậy không chịu buông tha cho cô, quan hệ giữa hai người liền trở nên bế tắc. Nhưng rồi cô lại không biết làm thế nào, từ lúc đó cô bắt đầu vừa hận vừa giận lại chán ghét hắn, mỗi khi nghĩ tới, đều hận không thể khiến hắn lập tức biến mất khỏi thế gian này.
Cô luôn không hiểu nổi, với điều kiện gia thế của hắn, chỉ cần hắn nguyện ý, bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ vì hắn mà như con thiêu thân lao đầu vào lửa, nhưng hắn vì sao luôn không chịu buông tha cho cô?
Sau này, khi tới New York rồi, thỉnh thoảng cô lại ngồi một mình lẳng lặng nhớ tới những chuyện trước kia, cô luôn luôn nghĩ, hắn vì cái gì lại đối với cô như vậy. Mỗi khi n