Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

ghĩ lại, cô vẫn không thể hiểuổi.
Tưởng Chính Tuyền bắt đầu sửa sang lại đồ đạc, đầu tiên đem những thực phẩm linh tinh bỏ vào tủ lạnh, sắp xếp chén đũa xoong chậu vào bếp. Lại đem đồ dùng tắm rửa vào phòng tắm, đặt từng chai từng lọ lên kệ ở bồn rửa tay.
Tưởng Chính Tuyền mở hộp xà phòng ra, lấy bánh xà phòng bỏ vào khay đựng, rồi đặt lên kệ góc phòng tắm. Hắn tắm rửa hình như chưa dùng sữa tắm bao giờ, mỗi lần gặp nhau trên người hắn đều toát ra một mùi hương xà phòng nhẹ nhàng mà khoan khoái.
Không gian nho nhỏ, vì có những đồ sinh hoạt này nọ để vào, lập tức có hương vị của gia đình.
Đến lúc Nhiếp Trọng Chi trở về lại thấy Tưởng Chính Tuyền không có ở phòng khách, không ở phòng bếp, trái tim như bị treo lơ lửng. Chợt nghe thấy tiếng động vang lên trong phòng tắm, xoay người nhìn vào liền thấy cô đang cúi đầu, cẩn thận bóc hộp đựng xà phòng. Có phải cô vẫn còn nhớ hắn thích dùng xà phòng hay không?
Tưởng Chính Tuyền ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt đen bóng sáng rực của Nhiếp Trọng Chi. Cô giật mình, ánh mắt này hôm qua vẫn còn đục ngầu không chút sức sống, hôm nay lại có tinh thần hơn rõ ràng đến vậy, tựa như ánh sáng chung quanh đều hút vào đó, sáng ngời đến mức làm người ta phải đui mù.
Nhiếp Trọng Chi thoáng quay mặt đi: “Ăn cơm.”
Vẫn theo thường lệ một nồi canh nấu theo cách thức của người HongKong, vài món xào, thêm hai phần cơm, ngoài ra… Tầm mắt Tưởng Chính Tuyền chợt dừng lại, cư nhiên còn có thêm một đĩa bánh sầu riêng. Tưởng Chính Tuyền thật sự đói bụng, cô ăn nửa chén cơm, hai cái bánh sầu riêng, uống thêm hai chén canh nữa, còn bao nhiêu đồ ăn không hết đều do Nhiếp Trọng Chi quét sạch.
Sau khi ăn xong, tựa như thật ăn ý, Nhiếp Trọng Chi thu dọn bàn ăn, còn cô đi vào phòng ngủ bắt đầu sửa sang, trải đệm lên giường.
Nếu là hơn bốn năm trước, phỏng chừng cô chỉ biết ngồi một chỗ để nhìn người ta làm. Trải qua cuộc sống bốn năm ở New York, cô được rèn luyện rất nhiều. Trải đệm trải chăn, mặc dù không thể nói là thuần thục quen tay, nhưng không đến mức tay chân luống cuống. Đợi đến lúc làm xong xuôi, thời gian đã là hơn hai giờ chiều. Tưởng Chính Tuyền cũng mặc kệ Nhiếp Trọng Chi, cô mệt đến mức vừa nằm lên giường đã thở đều đều. Là vì quá mệt, chưa được một lát, Tưởng Chính Tuyền đã khép lại hai mí mắt nặng trịch, lập tức chìm vào giấc ngủ.
Cô ngủ thật sự rất say, lông mi thật dài cong cong vểnh lên, giống hệt như năm đó.
Hắn đã từng khát khao mong mỏi, mỗi khi mở mắt ra là có thể nhìn thấy cô đang ở bên cạnh mình.
Nhưng vì quá mong chờ, cho nên trước khung cảnh này, với hắn mà nói, tốt đẹp tựa như ảo ảnh. Chỉ khi hắn nhìn thấy cô thật sự, mới dám tin tưởng cô đang ở nơi này.
Nhiếp Trọng Chi im lặng không một tiếng động như một con mèo, lẳng lặng đứng ở đầu giường ngắm nhìn cô say ngủ. Cô thật sự ở đây, cô thật sự đang ở bên cạnh hắn! Toàn bộ thế giới tựa như bước vào mùa xuân, trăm hoa đua nở, ánh mặt trời ấm áp, tươi đẹp không cách nào tả xiết đang nhảy nhót vui mừng, nhưng Nhiếp Trọng Chi lại quá sợ hãi lo được lo mất, hắn sợ cô sẽ không cần hắn, sợ cô sẽ rời khỏi hắn bất cứ lúc nào.
Hắn trước kia khi còn là thiên chi kiêu tử, tuổi trẻ khôi ngô lại tài năng nhưng cô vẫn không thèm nhìn tới. Hắn bây giờ còn có gì để níu kéo được cô?
Vui mừng cùng sợ hãi, như hai dòng nước xiết ấm lạnh không ngừng chảy vào người hắn. Dần dà, nỗi sợ hãi đã chiếm đóng toàn bộ tâm trí của hắn.
Đúng vậy, cô bây giờ chỉ là đang thương hại hắn mà thôi, bất cứ lúc nào cô cũng có thể không cần hắn. Nếu cô phát hiện tình trạng thực sự của hắn, cô sẽ bỏ hắn đi ngay tức thì.
Nhiếp Trọng Chi phát hiện bản thân hắn từ đầu tới cuối là một tên ngốc chỉ biết lừa mình dối người. Biết rõ cô chỉ đang thương hại mình, hắn vẫn vui mừng như vậy. Biết rõ cô nói câu ở lại đây, chẳng qua là lừa hắn. Nhưng hắn vẫn một mực cam tâm tình nguyện để cô lừa.
Năm đó, ở bên ngoài phòng cấp cứu, khi hắn biết cô có con của hắn, trong bụng cô đang có cục cưng của hắn, cục cưng của hai người, Nhiếp Trọng Chi liền ngây ngốc, vui vẻ đến phát ngốc!
Hắn bị Tưởng Chính Nam đánh cho mặt mũi bầm dập, quỳ rạp trên mặt đất không đứng dậy nổi. Hắn nói với Tưởng Chính Nam: “Tưởng, mặc kệ cậu có tin hay không, tôi thật lòng yêu Tuyền Tuyền, không hề thua kém cậu yêu thương cô ấy.” Tưởng Chính Nam hung hăng đáp trả lại hắn bằng mấy quyền.
Khi đó, tất cả mọi chuyện bị lộ ra, những gì nên biết mọi người đều đã biết. Rốt cuộc cô không đến được với Diệp Anh Chương, mà cô lại đang mang thai con của hắn, trong lòng Nhiếp Trọng Chi vẫn nghĩ rằng cô sẽ lựa chọn mình.
Nhưng không, thậm chí ngay cả cục cưng cô cũng không muốn.
Hắn cầu xin cô, vô số lần cầu xin cô. Thậm chí hắn còn từng nghĩ rằng, chỉ cần cô sinh đứa nhỏ ra, cho dù sau đó phải mang theo đứa nhỏ biến mất khỏi đây, cả đời cũng không xuất hiện bên cạnh cô nữa, hắn cũng cam lòng.
Nhưng mà, bất luận hắn cầu xin thế nào, cô vẫn không muốn giữ đứa nhỏ lại.
Lúc ở bệnh viện, thiếu chút nữa hắn đã bóp chết cô, thật sự chỉ còn thiếu một chút nữa