Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
biển, cá tôm bán còn rẻ hơn cả rau dưa. Vì thế món canh hầm và các món cá dường như là món ăn mỗi ngày trên bàn cơm của hai mẹ con. Bà ấy sợ tôi chán ăn, liền đổi món liên tục, khi thì xào, rồi kho xì dầu, chiên, hấp, nấu kiểu Quảng Đông, ướp tỏi…” Nhiếp Trọng Chi nói tới đây, thanh âm dần dần trầm xuống: “Chỉ tiếc khi đó tôi còn quá nhỏ, không hiểu chuyện, bằng không nhất định tôi sẽ nói cho bà ấy biết, món ăn bà nấu ngon nhất thế gian này!”
Tưởng Chính Tuyền nhẹ nhàng nói: “Bác gái yêu anh như vậy, cho dù anh không nói, trong lòng bà ấy nhất định cũng sẽ hiểu được.” Cô vẫn biết thời thơ ấu của Nhiếp Trọng Chi cơ cực, nhưng không ngờ được lại kham khổ đến thế.
Cô từng nghe dì Lương kể mẹ hắn là sinh viên những năm đầu thập kỷ tám mươi của thế kỷ hai mươi, diện mạo xinh đẹp như hoa, năm đó cùng cha hắn Nhiếp Canh Lễ đứng chung một chỗ, quả thật như một đôi bích nhân trai tài gái sắc, từng đại diện cho sinh viên trường tham gia cuộc thi nấu ăn của các xí nghiệp nhà nước. Nhưng sau này mẹ của hắn lại vì mang thai hắn, bị trường học chỉ trích đạo đức bại hoại nên khai trừ. Không tốt nghiệp được đại học còn chưa chồng đã sinh con, khi ấy sẽ bị người đời chỉ trỏ mắng nhiếc, xem thường. Mẹ hắn rơi vào hoàn cảnh như vậy chắc chắn không có cơ hội được vào làm việc trong những đơn vị tốt, thế cho nên cuộc sống hai người hết sức nghèo khó.
Người phụ nữ mạnh mẽ đem những thứ nhà họ Vạn mang tới xé bỏ tại trận, vì con mình, chẳng những đi làm bảo mẫu, mà còn ra sức làm nhiều công việc một lúc… Tưởng Chính Tuyền không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ tôn kính với người mẹ nghiêm nghị chưa một lần được gặp mặt của Nhiếp Trọng Chi.
Trong nháy mắt, Tưởng Chính Tuyền nhớ tới đứa nhỏ không có duyên với mình. Cô quả thật không xứng được làm mẹ, khi đó cô đã không muốn có nó, tuy rằng cô thật sự không phải cố ý trượt chân… Thế nhưng cho dù không phải trượt chân, thì kết cục sau cùng có lẽ vẫn là như thế.
Trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác không nói nên lời với Nhiếp Trọng Chi. Khi đó cô còn rất trẻ, tính tình cố chấp đến kinh người. Nếu đổi là hiện tại, chí ít cô cũng sẽ bình tĩnh ôn hòa cùng hắn ngồi lại nói chuyện.
Hai tay Nhiếp Trọng Chi đặt trên bàn cơm, mười ngón tay thon dài. Tưởng Chính Tuyền vươn tay ra, chậm rãi đặt lên bàn tay hắn: “Bác gái trên thiên đàng nhất định sẽ luôn dõi theo anh, che chở cho anh. Mà bà ấy, cũng sẽ mãi mãi ở trong lòng anh, hai người chưa bao giờ phải xa lìa nhau.”
Tay cô nho nhỏ khéo léo, lòng bàn tay dán chặt lên tay hắn, vừa mềm mại lại vừa ấm áp, tựa như bàn ủi nóng bỏng, là phẳng từng nếp nhăn trong lòng Nhiếp Trọng Chi.
Từng ngày từng đêm cứ trôi qua như thế. Ý chí của Nhiếp Trọng Chi hết sức mạnh mẽ, lại vô cùng phối hợp với trị liệu của bác sĩ Lỗ, hơn nữa mỗi ngày có Tưởng Chính Tuyền ở bên chăm sóc, đến hai tháng sau, thời gian cơn nghiện của hắn phát tác càng ngày càng ngắn lại, số lần phát tác cũng giảm dần, tình trạng bệnh chuyển biến tốt đẹp lên trông thấy.
Đến một ngày, bác sĩ Lỗ thông báo tình hình kiểm tra nước tiểu của Nhiếp Trọng Chi với Tưởng Chính Tuyền, nói rằng bên trong nước tiểu của hắn đã không còn tìm thấy thành phần nào của ma túy lưu lại, còn khen nói: “Người bệnh có ý chí kiên cường như Nhiếp tiên sinh cũng là lần đầu tiên tôi gặp được. Tình trạng của cậu ấy cơ bản đã bình phục. Nhưng hai người phải đặc biệt chú ý, nhớ đừng để cho cậu ấy lại có cơ hội tiếp xúc với hoàn cảnh cũ và những thứ kia.”
Trước khi cúp điện thoại, Tưởng Chính Tuyền không biết thế nào lại nhớ tới vấn đề lần đầu tiên kiểm tra bác sĩ Lỗ đã hỏi Nhiếp Trọng Chi, cô liền mở miệng hỏi: “Đúng rồi, bác sĩ Lỗ, anh ấy dùng ma túy đã bao lâu rồi? Làm phiền bác sĩ có thể cho tôi biết được không?”
Bác sĩ Lỗ nghĩ lại một chút: “Nhiếp tiên sinh có lẽ dùng ma túy đã được năm năm rồi…”
Năm năm trước, là thời điểm cô và hắn dây dưa với nhau. Tưởng Chính Tuyền sợ run một lát, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, thân mình lại đột nhiên chấn động.
Bác sĩ Lỗ ở đầu bên kia điện nói tiếp: “Tưởng tiểu thư nếu muốn biết rõ, tôi sẽ lập tức lục lại tư liệu trong tay mình.” Tưởng Chính Tuyền xiết chặt di động trong tay: “Vâng thưa bác sĩ, làm phiền ông, cảm ơn.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng bác sĩ Lỗ lật giấy ‘soàt soạt’, Tưởng Chính Tuyền vẫn đứng đờ tại chỗ.
Một lát sau, thanh âm của bác sĩ Lỗ đã truyền tới: “Tìm được rồi, Nhiếp tiên sinh có nói cậu ấy nhớ rất rõ, năm năm trước ngày mười bảy tháng mười hai là lần đầu tiên cậu ấy đụng tới ma túy.”
Cả người Tưởng Chính Tuyền nhất thời cứng lại.
Ngày mười bảy tháng mười hai năm đó, Tưởng Chính Tuyền cũng nhớ vô cùng rõ ràng, ngay tại ngày hôm đó, cô bất cẩn trượt chân, nhất thời bụng đau như cắt. Cô trơ mắt nhìn một dòng chất lỏng màu đỏ ấm ấm nóng nóng từng chút một chảy dọc theo bắp chân xuống sàn.
Cô ôm lấy bụng dưới đau nhức của mình, thất kinh hô người tới: “Có ai không, tôi bị ngã…”
“Mau… Mau giúp tôi gọi bác sĩ…Tôi bị chảy máu…”
Ngay tại ngày hôm đó, cô vĩnh viễn mất đi đứa nhỏ trong bụng mình.
Cũng tạ