Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
i ngày hôm đó, Nhiếp Trọng Chi vừa nghe tin đã vọt tới bệnh viện, giống như dã thú phát điên, hai tay siết chặt cổ cô: “Nó rõ ràng đã hình thành. Chỉ mấy tháng nữa, nó sẽ biết khóc, sẽ biết nói, sẽ đùa nghịch ầm ĩ… Nó cũng là một sinh mạng… Nó cũng là một sinh mạng kia mà…”
Toàn thân Tưởng Chính Tuyền lạnh như băng rốt cũng cũng hiểu được, Nhiếp Trọng Chi vì cái gì ngày đó lại chạm vào thứ làm tê liệt thần kinh này!
Bởi vì có thể xin phép công ty ở lại Ninh Thành để thực hiện tiếp công việc thiết kế, nên trong khoảng thời gian mấy tháng qua, Tưởng Chính Tuyền không đề cập đến chuyện từ chức với Ninh Hi lần nào nữa. Ninh Hi liền nhân cơ hội giả vờ đãng trí, làm như chuyện từ chức này căn bản chưa từng xảy ra, mỗi ngày đều liên tục liên lạc với Tưởng Chính Tuyền, thảo luận cái này dặn dò cái kia. Cũng may hiện tại là thời đại bùng nổ công nghệ thông tin với tốc độ truyền tin cực kì nhanh chóng, khiến hai người ở hai địa điểm cách xa nhau vẫn có thể liên lạc với nhau hàng ngày, hàng giờ.
Bình thường tất cả việc trong nhà đều do Nhiếp Trọng Chi làm hết, Tưởng Chính Tuyền quả thật không có chuyện gì để làm, cho nên thời gian cả ngày cô đều dành cho việc thiết kế.
Hôm nay, Tưởng Chính Tuyền vừa tải xuống tài liệu mà Ninh Hi gửi cho cô, vừa mở webcam lên để trao đổi trực tiếp với Ninh Hi. Ninh Hi nói: “Mấy ngày hôm trước tôi có gửi cho em ba mẫu vải nguyên liệu ngoại nhập, em đã nhận được chưa? Thử xem phải thiết kế như thế nào mới có thể phát huy được hiệu quả tốt nhất của chất liệu vải này.”
Tưởng Chính Tuyền: “Mẫu vải thì tôi đã nhận được, nhưng tôi còn đang trong thời gian suy nghĩ.”
Ninh Hi cười: “Vậy em cứ tính toán cho kỹ đi, tôi chờ ý tưởng của em.” Đề tài vừa chuyển, Ninh Hi lại bắt đầu nói sang chuyện khác: “À, phải rồi, bản thảo thứ năm của đợt thiết kế trang phục mùa xuân cuối tuần này em phải nộp cho tôi. Bên tổ may muốn làm chế bản cho mẫu thiết kế, còn phải chỉnh sửa, thời gian rất cấp bách, tuyệt đối không thể kéo dài thêm. Còn nữa, kiểu dáng trang phục thứ tư cuối cùng phải ghi nhận ý kiến. Nguyên liệu vải đã được chuyển đến, chỉ chờ em xác nhận liền phát đơn sản xuất, sau đó đưa vào tiêu thụ. Công ty rất tin tưởng em, hy vọng trong đợt này sẽ xuất hiện một kỳ tích nữa.”
Kỳ thật Nhiếp Trọng Chi vẫn biết, Tưởng Chính Tuyền sớm đã không còn là Tưởng Chính Tuyền của trước đây, nhưng ngày hôm đó, lần đầu tiên hắn lại thật sự ý thức được, cô gái bé nhỏ Tuyền Tuyền xưa nay vẫn được nâng niu trong lòng bàn tay, giờ phút này đã trưởng thành thành một cô gái tự tin, tài hoa xuất chúng, ấm áp như ánh mặt trời.
Mọi người đều không ngừng tiến bộ, duy chỉ có hắn là đang tụt lại phía sau.
Cô sẽ rời hắn đi bất cứ lúc nào, những ngày hắn được ở cùng cô rồi sẽ kết thúc. Ngày nào đó, Nhiếp Trọng Chi lại một lần nữa ý thức được vấn đề này.
Lúc này, phía cuối tầm mắt của Tưởng Chính Tuyền, có thể nhìn thấy thân ảnh Nhiếp Trọng Chi đang bận rộn luôn tay trong phòng bếp. Từ sau khi biết được chân tướng từ nơi bác sĩ Lỗ, cô bây giờ, mỗi lần nhìn hắn như vậy, trong lòng đều cảm thấy hỗn loạn trăm bề.
Giống như có thần giao cách cảm, Nhiếp Trọng Chi quay đầu lại, tầm mắt hai người cùng chạm vào nhau, hắn thản nhiên mỉm cười: “Đói bụng rồi phải không? Lập tức có thể ăn cơm rồi. Em uống ly sữa ấm trước đi.”
Tưởng Chính Tuyền nghe lời nâng ly lên, chậm rãi uống từng ngụm một. Nhiếp Trọng Chi từ phòng bếp đi ra: “Trong nhà có rất nhiều thứ này nọ đã dùng sắp hết, lát nữa tôi muốn đi mua đồ, em có muốn đi cùng không?” Tưởng Chính Tuyền: “Được, nhưng mà tôi phải làm xong chỗ công việc này đã, buổi tối chúng ta đi nhé.”
Nhiếp Trọng Chi nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: “Được.”
Mùa đông ở Ninh Thành, gió bấc rít từng hồi, thời tiết cực kỳ lạnh lẽo, hai người mặc áo khoác thật dày, áo len, khăn quàng cổ, trang bị thêm cả bao tay rồi cùng đi siêu thị.
Lúc vừa đi được nửa đường, bước chân Tưởng Chính Tuyền đột nhiên dừng lại, quay sang mỉm cười với Nhiếp Trọng Chi: “Chúng ta hôm nay đừng về nhà nấu cơm, cùng nhau ra ngoài ăn có được không? Trên người anh còn bao nhiêu tiền?”
Có lẽ chẳng có mấy mối quan hệ giống như cô và Nhiếp Trọng Chi, cùng ở chung một nhà, nhìn giống như người yêu lại không phải người yêu, nói là bạn bè cũng chẳng giống bạn bè. Hai người tận lực lảng tránh những chuyện trong quá khứ, cũng không muốn nhắc đến. Tưởng Chính Tuyền không hiểu mối quan hệ này là gì, cũng không biết nó sẽ kéo dài được tới khi nào.
Nhiếp Trọng Chi móc các túi ra được vài tờ Mao Chủ Tịch hồng hồng, còn có một ít tiền lẻ nhăn nhăn nhúm nhúm. Tưởng Chính Tuyền xòe tay ra trước mặt hắn: “Đưa cho tôi, từ nay về sau để tôi phụ trách quản chuyện tiền nong.” Với trực giác phán đoán của cô, trên người hắn có lẽ đã không còn thứ gì có thể đem đi cầm cố được nữa.
Nhiếp Trọng Chi ngẩn ra, lát sau mới chậm rãi cầm tiền đưa sang cho cô. Tưởng Chính Tuyền đứng bên đường cầm đếm từng tờ từng tờ một, đếm đến tờ cuối cùng trong tay Nhiếp Tr