XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

o nên cô chưa bao giờ để ý đến những chuyện khác.
Chỉ là, giờ này khắc này, Tưởng Chính Tuyền bỗng nhiên có một loại cảm giác vô cùng kỳ quái, những chuyện mà hắn đã từng làm với cô trước kia, dường như cũng không phải là hoàn toàn không thể tha thứ. Rất nhiều lúc, hắn đối xử với cô, kỳ thật so với anh trai Tưởng Chính Nam đối với cô còn chiều chuộng hơn mấy phần.
Thấy trong bát hắn đã bị gắp hết chỉ còn lại mỳ xào, Tưởng Chính Tuyền cũng bắt chước cúi đầu đem những thứ trong bát mình, yên lặng không nói gì mà gắp lại cho hắn: “anh ăn đi.” Cả người Nhiếp Trọng Chi dường như chấn động, sau một lúc thật lâu mới chậm rãi động đũa.
Ngọn đèn màu cam chiếu xuống, hai người lẳng lặng ngồi ăn cho xong chén mỳ của mình.
Rất nhiều năm sau, Nhiếp Trọng Chi nhớ lại ngày này, vẫn luôn cảm thấy không chân thực như trước. Gương mặt của cô, khóe miệng của cô phảng phất ý cười, như có một vầng sáng bao quanh vô cùng không chân thực.
Liên tiếp mấy ngày đều là như thế. Mỗi buổi sáng chờ đến lúc Tưởng Chính Tuyền thức dậy, Nhiếp Trọng Chi đã ra khỏi cửa từ khi nào. Vẫn để lại một mảnh giấy nho nhỏ, nói rằng buổi tối sẽ trở về nấu cơm cho cô.
Đến một ngày kia, tình hình vẫn không có gì đổi khác. Tưởng Chính Tuyền tay cầm mảnh giấy mà trong lòng bắt đầu hơi có chút buồn bực, hắn rốt cuộc đã đi đâu? Buổi tối cô nhất định phải hỏi rõ ràng, tuyệt đối không thể để cho hắn dùng một câu “có việc” là có thể cho qua chuyện.
Nhiếp Trọng Chi lại đến lúc sắc trời tối đen mới trở về. Vừa vào cửa, hắn đã cười nói: “Cả tuần để em phải ăn mỳ rồi, tối nay tôi sẽ nấu một bữa tiệc lớn cho em ăn.”
Thật ra tay nghề của Nhiếp Trọng Chi rất khá, món ăn làm cho Tưởng Chính Tuyền luôn biến đổi đa dạng, cho dù là ăn mỳ suốt tuần, nhưng hôm thì là mỳ hải sản, hôm thì mỳ xào rau xanh, bữa lại mỳ xào xì dầu, mỳ xào sườn heo… Tưởng Chính Tuyền ăn liên tục cũng không cảm thấy chán. Nhưng nghe Nhiếp Trọng Chi nhắc đến bữa tiệc lớn, trong lòng cô không khỏi ngứa ngáy, buông bản thảo thiết kế mới vẽ được một nửa xuống, kéo lê đôi dép lê loẹt xoẹt loẹt xoẹt đi vào phòng bếp, đứng sát bên người hắn ló đầu nhìn: “Làm bữa tiệc lớn gì thế?”
Không ngờ Nhiếp Trọng Chi quay đầu lại, môi Tưởng Chính Tuyền vô tình lướt nhẹ qua má hắn. Tình huống thân mật như vậy bất thình lình xảy ra, không khỏi khiến cho cả hai nhất thời cùng ngây người. Tưởng Chính Tuyền thấy hai mắt Nhiếp Trọng Chi rực lên như đuốc, sáng quắc nhìn cô chằm chằm, liền có chút ngượng ngùng, ánh mắt mất tự nhiên cụp xuống.
Trái tim Nhiếp Trọng Chi vì cái chạm nhẹ vừa rồi mà lỡ mất một nhịp. Hắn không rõ phản ứng của Tưởng Chính Tuyền, bên ngoài đành phải làm bộ thản nhiên dường như không có việc gì nói: “Mua rất nhiều tôm cua, tôi nhớ em thích ăn hải sản mà.”
Tầm mắt Tưởng Chính Tuyền buông dần xuống cánh tay Nhiếp Trọng Chi, đột nhiên cô sững lại, chỗ tay áo hắn xắn lên, ẩn ẩn lộ ra một mảng đen đen hồng hồng. Cô lại nhìn kỹ thêm chút nữa, cảm giác đó như thể là một vết thương. Tưởng Chính Tuyền đưa tay vén tay áo hắn lên: “Chỗ này bị làm sao vậy?”
Cánh tay phải của Nhiếp Trọng Chi rụt lại phía sau, tránh tay cô: “Không có gì,không cẩn thận nên bị quệt phải, không nghiêm trọng lắm đâu.” Thấy hắn né tránh mình như vậy, Tưởng Chính Tuyền đương nhiên không chịu bỏ qua, mặt đối mặt giằng co với hắn: “Để cho tôi xem một chút.”
Nhiếp Trọng Chi không thể làm gì khác, đành phải để mặc cô vén tay áo mình lên thật cao. Động tác của Tưởng Chính Tuyền bỗng dưng khựng lại. Phía trên khuỷu tay hắn có một vết thương thật dài, tuy rằng đã khép miệng kết vẩy, nhưng vẫn còn màu đỏ dữ tợn vô cùng, làm cho người ta nhìn thấy mà ghê người.
“Sao lại bị thương như vậy?” Đầu ngón tay Tưởng Chính Tuyền run rẩy để phía trên, cách chỉ mấy li, không dám chạm vào miệng vết thương, cô bối rối nói: “Hòm thuốc cá nhân anh để chỗ nào?”
Nhiếp Trọng Chi: “Chỉ là không cẩn thận quệt vào thôi, không có gì đáng ngại, cũng sắp khỏi rồi. Bây giờ em đi ra ngoài nghe nhạc hay xem phim một lát đi, tôi làm một chút là xong rồi.”
Tưởng Chính Tuyền túm chặt lấy tay áo hắn không buông, mãi không chịu đi ra ngoài. Nhiếp Trọng Chi không còn cách nào khác, đành phải nói: “Hòm thuốc tôi để trong phòng ngủ của tôi, giờ em vào trong đó lấy, để tôi chuẩn bị đồ ăn xong rồi mới sát trùng được không? Tôi phải đem tôm và cua này đi luộc đã, nếu không đến nửa đêm chúng ta cũng không kịp ăn mất.”
Lúc này Tưởng Chính Tuyền mới chịu ra khỏi phòng bếp, đi vào phòng hắn tìm thuốc. Đến lúc ôm hòm thuốc này quay lại phòng bếp, liền nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi đang khom người rửa tôm cua trong bồn. Áo sơmi của hắn vốn được nhét ở trong, nếu không cúi người xuống Tưởng Chính Tuyền cũng không để ý, nhưng hắn vừa hơi khom người một cái, áo sơmi vì động tác đó mà bị kéo lên trên, để lộ làn da ở thắt lưng, từng mảng từng mảng vết bầm sưng đỏ lớn nhỏ không đều nhau.
Tưởng Chính Tuyền tiến lên vén mạnh vạt áo của hắn lên, ngón tay nhẹ nhàng mà chạm vào thắt lưng hắn, giọng tức giận chất vấn: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao