Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
người anh lại bị thương? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trong tích tắc đó, Tưởng Chính Tuyền bỗng nhiên như bừng tỉnh đại ngộ: “Anh đi tìm việc làm có phải không? Anh đã làm việc ở đâu?” Cô liên tiếp đặt câu hỏi, vừa sợ lại vừa giận.
Nhiếp Trọng Chi chậm rãi xoay người, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô vì tức giận mà đỏ bừng bừng. Thấy mình không thể gạt cô được nữa, Nhiếp Trọng Chi đành phải nói thật: “Công trường.” Thanh âm của hắn rất nhỏ: “Nơi đó không cần kinh nghiệm, chỉ cần có sức khỏe là được.”
Tưởng Chính Tuyền chỉ cảm thấy trong ngực đang có một luồng khí bốc lên ngùn ngụt, lui về phía sau từng bước: “Anh điên rồi, anh đến công trường làm cửu vạn, anh lại dám đến công trường khiêng vật liệu? Anh…Anh….” Cơn giận của cô đã đến cực điểm, ngực phập phồng lên xuống, lời nói còn trong cổ họng nhưng lại không thể nào thốt ra được.
Nhiếp Trọng Chi nghiêng mặt đi, tránh ánh mắt của cô: “Tôi biết trong nhà đã sắp hết tiền. Tôi không thể để em đi theo tôi mà phải ăn đói mặc rách được. Công trường không có gì không tốt, tôi kiếm cơm bằng chính sức lực của mình kia mà.”
Tưởng Chính Tuyền muốn nói: “Trong nhà rõ ràng có tiền.” Nhưng nhìn sắc mặt ngưng trọng của Nhiếp Trọng Chi, khiến cô biết cô không thể đem những lời này nói ra ngoài, chắc chắn sẽ làm hắn tổn thương. Hơn nữa, cô đã đem một xấp tiền lớn bỏ vào trong ngăn kéo chung của hai người ngay trước mặt hắn, hắn cũng không phải không biết, chỉ là hắn không chịu dùng mà thôi.
Cô cũng không để ý đến chuyện hắn muốn đi ra ngoài làm việc, nhưng thân thể của hắn vừa mới bình phục chưa lâu, sao hắn có thể đi đến công trường làm những việc nặng nhọc kia được?
Tưởng Chính Tuyền túm lấy cúc áo của Nhiếp Trọng Chi, cũng không quan tâm xem hắn có đồng ý hay không, cởi bỏ từng cái từng cái một, sau đó một phen kéo áo sơ mi của hắn xuống. Quả nhiên, trên người Nhiếp Trọng Chi đặc biệt là hai bên vai sưng đỏ thành một mảng lớn.
Một trận đau đớn khổ sở giống như đám mây đen lướt qua đôi mắt đen như mực của Tưởng Chính Tuyền. Nước mắt dần dần ngưng tụ quanh vành mắt, cơn tức giận không thể át xuống, lấy đầu ngón tay chọc vào chỗ đỏ bầm trên đầu bai hắn: “Anh không biết đau có phải không? Không biết đau là gì có đúng không? Không biết đau là gì có đúng không? Anh lại dám gạt tôi đi đến chỗ đó để làm việc.” Hắn từ nhỏ đến lớn, có khi nào phải nếm qua loại gian khổ này?
Chỗ bị cô chọc vào ê ẩm trướng trướng đau. Cô có phải đã bắt đầu để ý đến hắn rồi hay không? Tuy rằng chậm như thế, trễ đến tận lúc này, nhưng dù sao cuối cùng thì cô cũng đã để ý đến hắn!
Nhiếp Trọng Chi ngây ngốc nhìn cô chăm chú, ánh mắt ảm đạm bắt đầu trở nên sáng ngời. Hắn chậm rãi phun ra một chữ: “…Đau.”
Dưới hàng mi đen huyền của Tưởng Chính Tuyền lấp lánh giọt lệ như trân châu, âm thầm lẳng lặng trượt xuống. Cô chưa hết giận lại chọc vào vai hắn một lần nữa, dùng hết sức lực hung hăng chọc xuống: “Nhiếp Trọng Chi, đau chết anh đi! Cho anh đau chết luôn đi! Để xem anh có còn dám đến công trường làm công việc đó nữa không! Để xem anh có còn dám đến công trường làm công việc đó nữa không!”
Rõ ràng là cô chọc hắn, nhưng nước mắt Tưởng Chính Tuyền lại tuôn ra như thác đổ.
Nhiếp Trọng Chi vẫn không nói gì mà đứng yên ở đó, thâm tình nhìn cô tha thiết. Bỗng nhiên, hắn vươn tay, nhẹ nhàng mà cầm lấy tay cô. Hắn khẽ cúi đầu xuống, chậm rãi đặt lên mu bàn tay cô một nụ hôn thật dịu dàng. Trân trọng như vậy, yêu thương như vậy, trong nháy mắt đó, giống như có thứ gì đó từ trong nụ hôn của hắn chầm chậm trút xuống, từng giọt từng giọt một ngấm vào trong mạch máu chảy vào xương tủy, chậm rãi ngấm vào trong tim Tưởng Chính Tuyền.
Bầu không khí trong phòng như có một thứ gì đó không biết tên đang chuyển động thật nhẹ nhàng, xung quanh như khiến trái tim con người cũng mềm mại đi dưới ánh đèn trong bóng đêm.
Hắn nói: “Là anh không tốt. Em đừng khóc được không?”
Tên ngốc này! Nhiếp Trọng Chi chính là một tên ngốc!
Tưởng Chính Tuyền không biết mình bị làm sao, trong đầu chợt dâng lên xúc động muốn hôn hắn, thực tế cô cũng đã làm như vậy. Cô nhẹ nhàng kiễng chân lên, nhẹ nhàng chạm vào môi hắn. Nhiếp Trọng Chi lại vẫn không nhúc nhích, một lát sau, hắn mới điên cuồng đáp trả lại nụ hôn của cô.
Tưởng Chính Tuyền lần đầu tiên phát hiện thì ra cam tâm tình nguyện cùng một người hôn môi, triền miên đáp lại, lại là một chuyện ngọt ngào như vậy, tuyệt vời đến thế.
__________________
Ngày mùa đông ánh mặt trời mang một màu sắc ấm áp, đẹp đến say lòng người. Tưởng Chính Tuyền nhẹ nhàng ôm lấy chăn trở mình một cái, vị trí giường bên cạnh đã trống không, Nhiếp Trọng Chi rõ ràng đã thức dậy. Cô giương mắt liền nhìn thấy trên chỗ cửa sổ kia đặt một đóa hồng đỏ thắm đang nở rộ, hoa đỏ lá xanh, nồng nàn tươi đẹp.
Đó là lúc hôm qua hai người cùng đi dạo phố, đi ngang qua hàng hoa bên đường hắn đã mua tặng cô. Hắn một lời cũng không nói, chỉ yên lặng đưa nó cho cô.
Không khỏi nhớ lại lần sinh nhật cô năm ấy, hắn từng dùng những cánh hoa hồng Louis XIV* rải khắp tầng trên c