XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

ùng của hắn, cách vài bước lại có một hộp quà. Năm ấy cô hai mươi tư tuổi, hắn đã chuẩn bị đủ hai mươi tư món quà tặng cô.
* Là loài hoa hồng Pháp được nghiên cứu thành công năm 1859 (ảnh đầu chap)
Ánh mắt cô ngay cả một giây cũng không chịu nhìn qua, trên gương mặt một chút vui vẻ cũng chưa cho hắn. Mà hắn vậy mà lại không hề giận, còn nhìn cô khẽ bật cười: “Trách không được người ta đã nói con gái là phải nuôi trong nhung lụa, như vậy sau này sẽ không bị đàn ông lừa gạt một cách dễ dàng. Xem đi, nếu sau này tôi mà có con gái…” Nói đến đó hắn bỗng ngừng lại, không nói thêm một lời nào nữa.
Đóa hoa hồng trước mắt này có lẽ là món quà có giá trị nhỏ nhất mà hắn từng tặng cho cô. Tưởng Chính Tuyền nghiêng đầu mỉm cười, thế nhưng trong lòng cô lại tràn đầy thỏa mãn, cảm giác hạnh phúc này thật vững vàng.
Thời khắc này, trong đầu cô chợt hiện lên một ý niệm: Nguyện cho thế sự an ổn, năm tháng tĩnh lặng tốt lành, mỗi ngày cứ trôi qua như vậy mãi mãi!
Trong chăn có hương vị của hắn, ấm áp giống như ánh mặt trời đang chiếu vào phòng. Cô lại làm tổ trên giường thêm một lúc, mới đứng dậy xuống giường.
Cánh cửa phòng ngủ lúc này khép hờ, nhìn xuyên qua khe hở, cô thấy Nhiếp Trọng Chi đang khom người ngồi trước bàn nhỏ, đeo một đôi găng tay màu trắng, cầm dung dịch vệ sinh và miếng vải nhỏ, giúp cô vệ sinh máy tính xách tay.
Lần đầu tiên sau khi Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi gặp lại nhau, cô nhìn thấy hắn đụng vào máy tính. Cô đứng ở phía sau cánh cửa, có thể nhìn thấy từng động tác thật nhỏ của hắn một cách rõ ràng, vừa thong thả vừa chuyên chú, tỉ mỉ lau chùi từng ngõ ngách, không bỏ sót một chỗ nào. Hồi lâu sau, hắn buông vật trong tay, chậm rãi tháo bao tay xuống.
Tưởng Chính Tuyền muốn đẩy cửa đi ra, bỗng nhiên nhận ra có điều gì đó không thích hợp. Sắc mặt Nhiếp Trọng Chi rất kỳ quái, hắn vươn tay phải ra, đầu ngón tay từ từ đưa về phía máy tính, còn chưa chạm vào, lại đột nhiên rụt về, giống như ở đó có độc xà mãnh thú cắn vào tay hắn, tránh đi không kịp.
Cả người hắn bất chợt bật dậy khỏi ghế thật mạnh, kinh ngạc nhìn máy tính, sau đó bước nhanh ra khỏi nhà.
Nhiếp Trọng Chi hắn rốt cục làm sao vậy? Bây giờ lại sợ cái máy tính lạnh như băng vô tri vô giác này!
Trách không được hắn tình nguyện đến công trường làm việc.
Tương Tương tuyền cũng không biết mình đã đứng bên cạnh máy tính trên bàn bao lâu, mãi cho tới khi tiếng chuông di động ‘linh linh linh’ vang lên, mới kéo cô từ trong mạch suy nghĩ trở về thực tại. Chỉ thấy trên màn hình di động nhấp nháy hai chữ ‘anh trai’, cô vội trượt mở màn hình: “Anh…”
Ngữ khí của Tưởng Chính Nam cố giữ cho giống bình thường, nhưng Tưởng Chính Tuyền vẫn nghe ra được sự căng thẳng bất an trong đó: “Tuyền Tuyền, em mau trở về đi. Bệnh tim của mẹ lại tái phát, mới vừa đưa vào bệnh viện, trước mắt còn đang trong phòng cấp cứu.”
Dường như có một tấm màn đen tối lập tức bao phủ xuống, căn phòng sáng ngời trong nháy mắt ảm đạm đi rất nhiều: “Anh, em biết rồi, em sẽ quay về Lạc Hải ngay bây giờ.”






Tưởng Chính Tuyền ngồi bên trong phòng bệnh trông nom mẹ truyền nước biển, hai người trò chuyện thêm một lát, rồi mới về nhà. Lúc khởi động xe, cô thuận tay mở radio trên xe.
Một làn điệu ghitar trong trẻo vang lên, chợt nghe thấy giọng nữ phát thanh viên chen vào thông báo tin tức tình hình giao thông: “Hiện tại khu vực giữa đường Khải Đức đoạn từ phía đông sang phía tây, ngay trước cửa ra vào tòa cao ốc Khải Đức có hai chiếc xe vừa xảy ra sự cố va chạm nhau, mời quý vị tài xế chuyển sang đi đường vòng, để tránh kẹt xe.”
Phải rẽ sang đường vòng mà đi.
Xe chạy chưa bao lâu, liền rẽ vào một con đường nhỏ có cây ngô đồng. Bỗng nhiên, ánh mắt Tưởng Chính Tuyền bị một tiệm cà phê bên đường thu hút. Lục đằng xanh rờn leo lên bám vào những bức tường, lá cây xanh mơn mởn lay động đón gió dưới ánh mặt trời, thế nào lại đi tới nơi này?
Tưởng Chính Tuyền chua sót mỉm cười. Đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, trải qua mấy năm nay, không thể tưởng tượng được tiệm cà phê này vẫn còn ở đây như cũ.
Nhiếp Trọng Chi hắn một chút cũng không nhớ đến cô sao? Cô không khỏi cảm thấy có chút ủy khuất nho nhỏ. Nếu hắn còn không chịu gọi tới, hừ, từ giờ trở đi cô sẽ không bao giờ thèm để ý đến hắn nữa. Thật là… một tên bại hoại! Đồ xấu xa!
Trong lúc Tưởng Chính Tuyền còn đang ngơ ngẩn, nhân viên phục vụ tươi cười bưng bánh ngọt và cà phê lên: “Mời cô dùng.”
Tưởng Chính Tuyền chậm rãi nhấp một ngụm, cà phê còn nóng hổi nồng nàn hương vị đậm đà thấm vào đầu lưỡi, từ từ chảy xuống yết hầu, làm ấm áp tận tâm can. Mùi vị sầu riêng cùng bánh bông lan quyện lấy nhau thật hoàn mỹ, có lẽ là vì nhớ mãi không quên, mấy năm qua cô ăn không thấy bánh ngọt vị sầu riêng ở nơi nào mà ngon hơn nơi này.
Tưởng Chính Tuyền ngồi một mình trong tiệm, một ly cà phê và hai phần bánh ngọt, nhấm nháp suốt một tiếng đồng hồ, nhìn mây trắng lướt qua, ráng chiều buông xuống, sắc trời bắt đầu tối, di động vẫ