Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
tệ tiền để tài xế tới nữa, tổng cộng là một trăm hai mươi tệ. Cảm ơn.”
Diệp Anh Chương kinh ngạc vài giây, lát sau mới nhớ ra thân phận lúc này của Nhiếp Trọng Chi là tài xế lái xe. Anh ta có chút xấu hổ mà lấy tiền từ trong ví của mình ra, đưa cho Nhiếp Trọng Chi. Nhiếp Trọng Chi không hề thấy ngại ngùng, nhìn không chớp mắt nhận lấy: “Cảm ơn.”
Tưởng Chính Tuyền trơ mắt nhìn Nhiếp Trọng Chi gấp tiền bỏ vào trong túi quần, hắn vẫn không hề quay sang nhìn cô lấy một lần, không chút lưu luyến mà xoay người rời đi thật nhanh. Làm cô sững sờ đứng tại chỗ, môi khẽ nhếch lên, nhưng chỗ cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại, không thể phát ra một âm thanh nào.
Chuyện dây dưa trước kia giữa Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi, Diệp Anh Chương cũng biết được đôi chút, nhưng chuyện ở Ninh Thành của hai người, anh ta lại hoàn toàn không biết gì, nghĩ rằng có lẽ đây cũng là lần đầu tiên hai người gặp lại. Cho nên tình cảnh mới gượng gạo xấu hổ như vậy. Diệp Anh Chương liền mở miệng nói: “Tuyền Tuyền, để anh đỡ em vào trong nhà.”
Vẫn thấy Tưởng Chính Tuyền ngơ ngác nhìn theo hướng Nhiếp Trọng Chi đi xa, không nói một lời nào, được giây lát, cô đột nhiên ngẩng đầu lên mỉm cười thật thản nhiên với anh ta: “Diệp đại ca, cảm ơn anh tối nay đã mời em ăn cơm, cũng cảm ơn anh đã nói hết cho em biết tất cả những chuyện đã xảy ra của anh và Liên Trăn trước kia. Khi nãy anh đã nói với em, hy vọng em sớm có thể tìm được Mr. Right của mình….”
Khóe miệng Tưởng Chính Tuyền phảng phất ý cười đọng lại thật ngọt ngào “Em muốn nói cho anh, kỳ thật em đã tìm được Mr. Right thuộc về em. Anh xem, anh ấy nhìn thấy chúng ta nên hiểu lầm rồi giận dỗi, còn không chịu để ý tới em… Em không nói nhiều với anh nữa, bây giờ em muốn đi tìm anh ấy!”
Diệp Anh Chương thấy phía cuối tầm mắt của cô đó là thân ảnh Nhiếp Trọng Chi đang xa dần, lập tức hiểu được, anh ta tiến lên nhẹ nhàng đặt tay lên hai vai cô, vỗ nhẹ: “Tuyền Tuyền, mau đi đi! Diệp đại ca xin chúc em hạnh phúc!” Nhớ lại sắc mặt âm trầm mới vừa rồi của Nhiếp Trọng Chi, quả thật giống như hiểu lầm mà giận dỗi, anh ta có chút lo lắng nói: “Nếu Nhiếp ca có điều gì hiểu lầm về chuyện giữa hai chúng ta, Diệp đại ca sẽ tìm một lúc nào đó tự mình giải thích rõ ràng với anh ấy.”
Tưởng Chính Tuyền gật đầu thật mạnh: “Vâng, Diệp đại ca, em cảm ơn anh.” Dứt lời, Tưởng Chính Tuyền nâng gót giày đi về phía ngã tư đường mà bóng dáng Nhiếp Trọng Chi đã biến mất nơi đó, đi được một đoạn, bước chân của cô nhanh dần dần, rồi lại như đang chạy đi tìm hắn.
Gót giày nện xuống mặt đường thành từng tiếng ‘cộc cộc cộc’ thay tiếng bước chân dồn dập, giữa ban đêm tĩnh lặng, tiếng động vang lên lại rõ ràng như thế.
Gió xuân se se lạnh vi vu vi vu thôi bên tai Tưởng Chính Tuyền, cô chẳng cảm thấy chút lạnh lẽo mảy may nào, ngược lại trong lòng lại ấm áp dào dạt. Ngay tại giờ phút này, trong đầu Tưởng Chính Tuyền chỉ tâm niệm, vương vấn nhớ nhung một người duy nhất, chính là Nhiếp Trọng Chi.
Cô rốt cục cũng đuổi kịp hắn. Nhiếp Trọng Chi đang tựa vào một thân cây ở phía xa xa, trong tay kẹp một điếu thuốc đang cháy. Hắn quay đầu lại, cũng nhìn thấy cô.
Nhiếp Trọng Chi: “Phố Lạc Bình.”
Vẫn chỉ mấy chữ đơn giản ngắn gọn như trước, ngay cả việc nơi nào tại phố Lạc Bình cũng không nhắc tới. Hắn không muốn nói chuyện với cô đến thế sao? Niềm vui sướng vì được gặp lại nhau tựa như hơi ấm ở đầu ngón tay, từng chút một từ từ biến mất, Tưởng Chính Tuyền dù có ngốc nghếch đến mấy cũng nhận ra được hắn đang cố ý lãnh đạm với mình.
Tên ngốc này nhất định là đã hiểu lầm rồi! Tưởng Chính Tuyền mang theo vẻ tươi cười giải thích: “Là vì Diệp đại ca đến thăm mẹ em, nhân tiện mời em đi ăn cơm, không phải…”
Nhiếp Trọng Chi ngay lập tức ngắt ngang lời cô: “Tôi hiểu rồi.” Tưởng Chính Tuyền ngạc nhiên dừng lời đang nói lại, không hiểu được hắn nói ‘hiểu rồi’ là có ý tứ gì.
Tầm mắt Nhiếp Trọng Chi trông về phía xa xa, yên lặng vài giây, khẽ nhếch khóe miệng như đang nặng ngàn cân lên, chậm rãi nói: “Tôi biết em vẫn luôn thấy tôi đáng thương mà thương hại tôi. Mấy hôm trước khi tôi quay về Lạc Hải, tôi có đến chỗ bác sĩ Lỗ làm một cuộc kiểm tra từ đầu tới cuối. Bác sĩ Lỗ nói tình trạng của tôi bây giờ đã hoàn toàn bình phục… Cho nên….Em không cần phải thương hại tôi nữa. Sau này em có thể đi làm những việc mà em muốn. Tôi rất cảm ơn em đã ở bên cạnh tôi trong lúc tôi sa sút nhất. Có lẽ em sẽ cảm thấy những lời này quá thừa thãi, nhưng tôi thật sự rất biết ơn em, nếu sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ hết lòng báo đáp cho em.”
Mỗi một từ của hắn, đều nói lạnh nhạt dửng dưng đến như vậy, đường hoàng như vậy, khiến người ta không thể chen miệng vào, cũng không thể phản bác lại được tiếng nào.
Từ lúc nhìn thấy hắn lồng ngực Tưởng Chính Tuyền như đánh trống liên hồi, đến khi nghe được những lời sau cùng của hắn lại đập dồn dập cấp tốc: “Có ý tứ gì? Anh muốn nói cái gì? Anh nói rõ ràng một chút!”
Thân mình của Nhiếp Trọng Chi