Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
nhìn thấy thằng bé phá sản thất bại mà đáng thương nó, thương hại nó…” Nói đến đây, bà Lục Ca Khanh chợt ngừng lại, không nói thêm gì nữa.
Bà Lục Ca Khanh dừng một lát, giọng điệu hết sức nghiêm túc: “Thằng bé Trọng Chi này mẹ hiểu nó hơn ai hết. Nó từ nhỏ đã vô cùng kiêu ngạo, nếu để nó phát hiện con đang thương hại nó, điều này còn khó chịu hơn gấp vạn lần việc con giết nó. Con phải suy nghĩ cho thật kỹ càng, thằng bé bây giờ không thể chịu nổi thêm cú đả kích nặng nề nào nữa đâu.”
Thật lâu sau Tưởng Chính Tuyền mới ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt: “Con không biết, mẹ, chính con cũng không rõ nữa, con quả thật thấy anh ấy rất đáng thương, cũng thật sự cảm thấy vô cùng áy náy với anh ấy…” Chính cô cũng không thể hiểu được cô đối với hắn là loại tình cảm gì, yêu thương có, thương hại có, trong đó quả thật là cũng có một phần áy náy khôn cùng.
Ninh Hi nghe đến đó, bỗng nhiên cảm thấy mình không muốn nghe thêm điều gì nữa. Hắn xoay người, bất chợt thấy kinh hãi. Nam chính Nhiếp Trọng Chi trong miệng Tưởng Chính Tuyền, giờ phút này đang đứng ngay sau lưng hắn chỗ cửa ra vào, gương mặt anh ta buồn bã, cánh tay đang ôm bó hoa trong ngực buông thõng xuống. Nhìn sắc mặt trắng bệch ảm đạm kia của anh ta, có lẽ anh ta đã đứng ở đây không chỉ mới chốc lát thôi.
Ninh Hi đi về phía nhân vật trong ‘truyền thuyết’, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Nhiếp tiên sinh, chúng ta có thể nói chuyện một lát không?”
Từ tầng cao nhất ở bệnh viện Đan Thị, đã có thể đem phong cảnh mây mù lượn lờ của buổi chiều đông ở Lạc Hải thu hết vào đáy mắt. Không giống như tầng thượng của những nơi khác, tầng thượng của bệnh viện Đan Thị có một vườn cây trên cao, lá cây xanh biếc, những băng ghế dài như bị kéo vào bên trong lùm cây xanh thoang thoảng hương thơm.
Hai người đứng mặc cho gió thổi vi vu, Ninh Hi thoải mái tự giới thiệu: “Nhiếp tiên sinh, xin chào, tôi là Trì Ninh Hi.” Nhiếp Trọng Chi đánh giá cậu ta, trên người mặc chiếc áo đen kết hai hàng cúc, áo len màu xám, quần bò tối màu thêm một đôi giày màu đen, trang phục vô cùng đơn giản, nhưng khoác trên người cậu ta lại vừa vặn đâu vào đó, anh tuấn vô cùng.
Trí nhớ của hắn thấp thoáng hình ảnh Ninh Hi đưa Tưởng Chính Tuyền về nhà ngày đó, hai người cùng đứng dưới ánh đèn đường trong vắt, sau lưng là hàng cây cao vút, trải xuống từng cái bóng dài đều đặn, không khỏi làm cho người ta nhớ đến khung cảnh thơ mộng như trong phim. Trách không được người luôn có ánh mắt tinh tường như dì Khanh cũng cảm thấy vừa lòng.
Ninh Hi đứng đối diện hắn, giọng dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Nhiếp tiên sinh, tôi muốn theo đuổi Tưởng Chính Tuyền. Tôi muốn được cạnh tranh công bằng với anh.”
Thần sắc Nhiếp Trọng Chi vẫn thản nhiên như trước, nghe cậu ta nói vậy bỗng cười chua sót. Im lặng một hồi, hắn mới nói: “Người cậu phải cạnh tranh cho tới bây giờ đều không phải tôi. Cậu ta là mối tình đầu của Tưởng Chính Tuyền, tên là Diệp Anh chương, cậu ta mới là người mà Tuyền Tuyền vẫn muốn gả từ trước kia.” Cô chưa bao giờ đem hắn thành đối tượng cần cân nhắc suy nghĩ, hắn còn chưa bước vào vạch xuất phát đã bị loại rồi.
Bên tai thoáng chốc vang lên một câu nói mà Tưởng Chính Tuyền mới vừa nói: “Cho dù con có muốn gả, Diệp đại ca người ta chẳng lẽ sẽ cưới con sao?” Bất giác tim đau như cắt. Không thể nghĩ tới được đã nhiều năm trôi qua như vậy, cô vẫn còn muốn được gả cho Diệp Anh Chương.
Ninh Hi mỉm cười: “Tôi cũng có thể cạnh tranh công bằng với anh ta. Tôi có ưu thế của tôi, tôi tin tưởng tôi sẽ không thua bất cứ người nào trong hai người.” Phong thái cực kì phi phàm, tràn đầy tự tin, giống như toàn bộ thế giới đều ở dưới chân cậu ta. Nhiếp Trọng Chi cảm thấy tự ti vô cùng.
Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi nhìn chăm chăm đánh giá Ninh Hi, sau một lúc thật lâu, hắn xoay người đưa lưng về phía cậu ta, chậm rãi nói: “Tuyền Tuyền cô ấy rất thích màu xanh nước biển, túi xách và giầy dép trước tới giờ đều mua nhẫn hiệu XX, cô ấy thích nghe nhạc của Enya*, thích đi tới những nơi có biển, thích tất cả các loại hải sản, thích uống canh hầm, món điểm tâm Hongkong thích nhất là món bánh sầu riêng, thích ăn cơm chiên trứng bên trong phải thêm một chút xì dầu… Đúng rồi, cô ấy thích ăn nhất món hoành thánh nhân tôm, tốt nhất là nên dùng loại tôm sông cỡ lớn, hương vị như vậy mới là ngon nhất… Bình thường cô ấy không thích ăn rau hẹ, rau cần, rau thơm, tỏi, cà rốt, hành tây. Cô ấy thích ăn các loại bánh pút-đing, các loại bánh ga-tô. Nếu là cà phê, cô ấy thích nhiều sữa nhiều đường, càng ngọt càng tốt. Nhưng nếu cô ấy đang buồn phiền vì công việc, cậu phải bỏ bớt lại một ít sữa, bớt lại một chút đường… Bình thường tay chân cô ấy rất lạnh, cậu nhớ mỗi ngày phải pha cho cô ấy một ly trà long nhãn táo đỏ… Mỗi buổi sáng phải có một hộp sữa chua, nhớ trước khi đi ngủ phải đặt trên đầu giường của cô ấy một ly nước ấm, buổi tối tỉnh lại cô ấy thích uống nước… Mỗi khi đi dạo phố, cậu phải đưa cho cô ấy tay trái của mình. Còn nữa, giày của cô ấy mang hay bị tuột dây, cậu phải luôn để ý đến việc này…”