Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.





Nhiếp Trọng Chi một hơi nói xong. Cuối cùng, không gian trên tầng thượng trở nên thật yên tĩnh, Nhiếp Trọng Chi nói thật chậm rãi, thật nhẹ nhàng: “Ninh Hi, hy vọng những điều này sẽ giúp ích cho cậu. Nếu sau này cậu thành công, mong cậu hãy đối xử với cô ấy thật tốt, cũng mong cậu cả đời này nâng niu cô ấy trong lòng bàn tay mà chiều chuộng. Cô ấy đáng giá được đối xử tốt nhất trên thế gian này.” Từng chữ từng chữ Nhiếp Trọng Chi nói đều nhẹ bẫng như vậy, nhưng lại tựa như cây búa nện mạnh xuống mặt sàn, tiếng vang thật nặng nề.
Dứt lời, Nhiếp Trọng Chi liền rời đi ngay lập tức, cũng không quay đầu lại nhìn Ninh Hi lấy một cái. Nếu lúc đó hắn quay lại, hắn sẽ được nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ, ngây ra như phỗng của Ninh Hi.
Ngày ấy, Nhiếp Trọng Chi về đến nhà, vừa mở cửa ra, cả căn phòng chỉ còn vẻ tĩnh lặng thật lạnh lẽo. Tưởng Chính Tuyền đã rời đi thật vội vàng, chỉ để lại một mảnh giấy: “Bệnh tim của mẹ tôi tái phát, đang cấp cứu ở bệnh viện Đan Thị, tôi phải về Lạc Hải ngay.”
Căn phòng không còn cô ở đây, chỉ còn lại vẻ trống vắng với bốn bức tường! Một mình ở trong không gian quạnh quẽ, Nhiếp Trọng Chi đã quyết định, cô ở nơi nào, hắn sẽ ở nơi đó. Cô quay về Lạc Hải chăm sóc mẹ, vậy thì hắn cũng sẽ về Lạc Hải cùng cô, chỉ cần cô nguyện ý, như vậy hắn sẽ ở bên cạnh cô, một tấc cũng không rời.
Chỉ là, hắn còn phải ở lại Ninh Thành để làm một việc cuối cùng. Làm xong rồi, hắn sẽ lập tức quay về Lạc Hải để đến gặp cô.
Nhiếp Trọng Chi đưa tay vào túi quần, ở bên trong từ từ di chuyển, hắn chạm được đến chiếc hộp nhung nho nhỏ kia, tay dùng sức cố cầm lấy nó thật chặt.
Hắn mở lòng bàn tay ra, ngây ngốc nhìn chiếc hộp. Vì để mua được món quà này, hắn ở lại Ninh Thành chịu được nỗi nhớ nhung khôn nguôi, cứ như vậy trôi qua từng ngày.
Chỉ là, món quà này, có lẽ cả đời này hắn cũng không tặng đi được.
Xa xa truyền đến vài tiếng ‘bụp bụp’ vang lên, những ngọn pháo hoa bay thẳng lên bầu trời đen kịt, bỗng bừng lên những đốm sáng sặc sỡ màu sắc, rồi lại từ từ biến mất.
Đã gần đến giao thừa, có người bắt đầu đốt pháo hoa.
Trên thế giới này, hắn vẫn cô đơn lẻ loi một mình. Lúc này, cũng chỉ có một mình một bóng nơi đây!
Trước và sau lễ mừng năm mới, chuyện làm ăn của công ty tài xế* cực kỳ phát đạt, thường xuyên bận rộn bắt đầu từ giữa trưa cho đến tận nửa đêm. Nhiếp Trọng Chi tuổi còn trẻ, không ngại gian khổ, dù xa hay gần cũng chưa bao giờ ngần ngại. Dần dà, những nhân viên điều hành tài xế ở công ty đều cực kỳ thích dẫn khách cho hắn.
*Nghề tài xế lái thuê: Dịch vụ chở những vị khách say xỉn an toàn về đến nhà bằng chính chiếc xe của họ.
Buổi tối hôm nay, hắn mới vừa nhận một chuyến chở khách mới, chở một vị khách đã say chuếnh choáng từ một khách sạn trong trung tâm thành phố về nhà. Xe còn chưa kịp tắt máy, ông bác nhân viên điều hành đã gọi điện thoại lại đây: “Tiểu Nhiếp, vị khách kia đã chở về xong chưa?”
Nhiếp Trọng Chi lưu loát đáp lại: “Dạ vừa xong.” Ông bác điều hành viên cười ha hả: “Vất vả cho cậu rồi Tiểu Nhiếp. Ở đường Hoàn Hồ mới vừa có người gọi điện thoại tới yêu cầu hai tài xế lái thuê. Trên tay tôi thật sự không tìm được ai nữa, cậu đến giúp tôi đi, liệu thời gian mà tới đó cho kịp giờ.”
Nhiếp Trọng Chi: “Vâng.” Kỳ thật cũng không phải là giúp hay không giúp, làm nhiều thì hưởng nhiều. Hắn chạy thêm được một chuyến, thì sẽ lại kiếm thêm được một khoản tiền. Nhiếp Trọng Chi cúp máy, kéo cửa xe ra: “Tiên sinh, đã về đến nhà ngài, ngài có cần tôi đưa lên không?”
Vị khác kia lắc đầu: “Không cần, cám ơn cậu.” Nhiếp Trọng Chi: “Không có gì, chi phí thuê tài xế là năm mươi tệ, thêm tiền tôi đi xe tới là ba mươi sáu tệ, tổng cộng của ngài là tám mươi sáu tệ, cảm ơn.”
Người nọ tiện tay rút ra một tờ tiền đưa cho hắn: “Không cần thối lại.”
Nhiếp Trọng Chi nhìn tờ giấy bạc một trăm tệ đỏ hồng trong lòng bàn tay mình, mấy giây sau, hắn nhét nó vào trong túi quần, lại nói lời cảm tạ: “Cảm ơn.”
Bất cứ chuyện gì cũng đều đã thích ứng. Còn nhớ lần đầu tiên hắn đi lái thuê, khách ngồi xe cho hắn thêm mấy đồng tiền boa, cũng nói không cần thối lại với hắn như vậy. Ngay lúc đó, hắn ngây ngốc nhìn số tiền trong tay, chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong người như dồn hết lên đầu, vừa lúng túng vừa xấu hổ không chịu nổi, thậm chí còn có cảm giác bị nhục nhã. Nhưng hắn bây giờ gặp mãi cũng thành thói quen.
Hắn ở lại Lạc Hải, tìm được công việc lái xe thuê. Phần công việc này không yêu cầu phải có kinh nghiệm trước kia, chỉ cần có chứng minh nhân dân và bằng lái xe là đủ. Hắn bây giờ trên người không có một đồng ngoại trừ nỗ lực làm việc, nhận lấy những đồng tiền công và tiền boa cố gắng trang trải cuộc sống qua ngày, hắn đã không còn con đường nào khác để đi.
Thu nhập lái xe thuê tuy rằng không ổn định, nhưng để duy trì một cuộc sống giản đơn vẫn có thể.
Ngày trôi qua thực bình thản, hắn dần dần quen hơn, chỉ trừ việc vô cùng vô cùng nhớ đến một người.
Xe rất nhanh đã chạy đến đường Hoàn Hồ. Đẩy cửa ra, bầu


Lamborghini Huracán LP 610-4 t