Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Vật

Yêu Vật

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

a giá cao. Cô ta mừng khấp khởi đếm bạc, tính làm một trận lớn. Ngày hôm sau, vô số sản phẩm nhái ngập tràn đầy, xung quanh nở hoa, giá rẻ, thêu cẩn thận và đẹp hơn của cô ta gấp trăm lần.
Mao Chu thị phẫn nộ báo lên quan phủ, hiện đại có pháp luật cũng không làm tốt được vấn đề bảo vệ bản quyền, huống chi cổ đại còn không có luật bảo vệ bản quyền? Huyện thái gia mặt đen không thích giúp người, khách khí tiễn cô ta ra.
Khi cô ta nhằng nhằng ở ngoài, tôi phái hồ yêu bảnh bao nhất, giải cứu cô ta ra ngoài.
Bộ dáng của hồ yêu cực kỳ tuấn mỹ, tài hoa hơn người, anh ta dịu dàng săn sóc, nói hai ba câu khiến em gái chưa bao giờ trải sự đời này thần hồn điên đảo. Nghe nói Mao Chu thị am hiểu làm thơ, liền mang cô ta chạy tới bên hồ, tham gia tiệc thi cùng rất nhiều soái ca mỹ nữ, chàng chàng thiếp thiếp, rất náo nhiệt.
Giữa tiệc, hồ yêu chỉ vào con ong mật đậu trên bông hoa đào, để mọi người lấy đề thơ về ong. Mọi người đều trưởng thành dưới sự giáo dục cổ đại, dù không thể so với danh gia nhưng ngâm thơ đối câu đối bình thường thì không thành vấn đề. Liễu yêu suy nghĩ, giành trước ngâm một bài ngũ luật, khen ong mật cần cù, từ ngữ trau chuốt cảm động, được mọi người vỗ tay khen thưởng. Thỏ yêu cũng ngâm thơ uyển chuyển hàm xúc ứng đối, cảm thán ong mật sinh ngắn mệnh khổ. Con chim trĩ tạo náo nhiệt, mượn ong mật chăm chỉ trào phúng kẻ lười biếng, khiến tôi ở giữa không trung cũng phải vỗ tay không dứt. Đáng thương cho Mao Chu thị lúc trước tự xưng là tài nữ, đầy tự tin, bây giờ vét hết ruột gan cũng không sao nghĩ ra được một bài thơ về ong mật, nghiêm mặt đứng đó. Trường hợp khó xử, chúng yêu ngoài miệng khách khí khiêm nhường, lén che miệng châm biếm, sự xấu hổ hiện lên mặt cô ta hồng rồi lại trắng. Cô ta tự biết mất mặt quá lớn, trơ mắt nhìn hồ ly soái ca mình ngưỡng mộ trong lòng liên tục nhìn về mỹ nữ chim trĩ, hận không thể cắn nát khăn lụa trong tay.
Bên hồ mọi người lại bắt đầu thi vẽ tranh, Mao Chu thị ngồi một bên không hài lòng, hoàn toàn xa lạ. May mắn hồ yêu có nhiệm vụ trong người, làm như không biết sự thiếu hiểu biết của cô ta, vẫn thâm tình ôn tồn như trước.
Tôi cướp lấy cái loa trong tay William hét mấy câu.
Hồ yêu tìm cớ tạm thời rời tiệc, Liễu yêu lắc lắc eo nhỏ, thản nhiên đi đến cạnh cô ta, cười hì hì nói: “Đại tài nữ, Hồ Quân được sinh ra trong nhà quyền quý, phép tắc rất nhiều. Nghe nói mẫu thân của chàng đã sớm chọn cho chàng khuê nữ của nhà Lưu đại nhân rồi, tuyệt đối sẽ không lấy quả phụ cửa nhỏ nhà nghèo đâu. Cho dù chàng có thích cô đi chăng nữa, đồ cưới của cô có nhiều đi chăng nữa, không được giáo dục cũng vô dụng thôi.”
Mao Chu thị bị châm chọc khó chịu, kiên quyết nói: “Không cần ngươi lo.”
Liễu yêu nhẹ nhàng nói: “Không phải có tiền là có thể thành danh môn. Thương nhân hạ lưu, cô chẳng qua là loại nhà giàu mới nổi. Không được cha mẹ chàng cho phép, cùng lắm cô chỉ làm tiểu thiếp thôi.”
Mao Chu thị bị hồ yêu mê hoặc, lại bị Liễu yêu nói cho tâm hoảng ý loạn, vội tới chỗ vắng, nói: “Mèo đại tiên, mèo đại tiên, mèo đại tiên.” Sau khi tôi hiện thân, nói hết tất cả chuyện vừa mới xảy ra.
Tôi khẳng định: “Quy tắc cổ đại nghiêm khắc, bất hiếu là tội lớn, mẹ của Hồ Quân có vẻ cố chấp, cho dù cô và hắn yêu nhau, cũng không thể chưa được cha mẹ cho phép mà ở cạnh nhau, cho dù bị trục xuất khỏi cửa, cũng chỉ có thể làm thiếp. Cô nên đổi sang thích soái ca có địa vị thấp hơn chút đi.”
Tất cả soái ca cộng lại công lực mê hồn cũng không bằng một nửa hồ yêu.
Mao Chu thị quên hết tất cả, nũng nịu: “Tôi muốn Hồ Quân! Anh ấy là người đàn ông tốt nhất tôi từng gặp trên đời.”
Tôi nói: “Không thể được, bất hiếu là tội lớn, chúng tôi không thể làm trái luật của con người.”
Mao Chu thị: “Cô còn nợ tôi hai lần phục vụ nữa, bây giờ tôi muốn dùng! Làm cho Hồ Quân có thể hợp lý hợp pháp cưới tôi!”
Tôi ra vẻ khó xử nghĩ nghĩ, khốn khổ đồng ý: “Được rồi, tôi đi thôi miên cha mẹ của Hồ Quân, để bà ta nghĩ cô và Hồ Quân ước định chung thân từ nhỏ. Họ là người giữ lời, chắc chắn sẽ lấy cô qua cửa…” Về phần vì sao ước định chung thân từ nhỏ rồi mà còn có thể biến thành quả phụ, tạm thời mặc kệ đi.
May mà Mao Chu thị không nhớ ra mình là quả phụ, có lẽ là cảm thấy yêu quái không gì không làm được, cũng không nghĩ nhiều, vui vui mừng mừng đồng ý. Gấu yêu sắm vai mẹ của Hồ Quân, cũng xem nhẹ BUG (lỗi) lung tung lộn xộn này, vẻ mặt hiền lành đồng ý hôn sự này.
Mao Chu thị yên tâm, vui mừng đi làm tân nương.
Hồ yêu lấy cớ, nói là muốn đi nơi khác chọn mua đồ trang sức trân châu cho tân nương, tạm thời rời khỏi. Chờ qua hai ngày, lại đổi sang dung mạo của tiểu tử hư hỏng tà mị tuấn tú trở về, đổi tên thành Lê quân, tản ra hơi thở làm người ta tăng nội tiết tố, mê hoặc vô số thiếu nữ xung quanh, sau đó chủ động xuất kích, dùng thủ đoạn cao minh, nhiệt tình như lửa quyến rũ Mao Chu thị.
Mao Chu thị lúc đầu còn cự tuyệt, không biết tại sao đối phương còn quấn quýt si tình hơn nam chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao, rốt cuộc có hơi lung lay.
Lê Quân đau lòng m


XtGem Forum catalog