Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Vật

Yêu Vật

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341194

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1194 lượt.

uốn chết: “Rõ ràng tôi yêu em hơn tất cả mọi người, đối xử tốt với em hơn mọi người, vì sao chỉ vì lễ pháp phong kiến ngăn cản mà không thể ở bên nhau sao? Nếu không thể ở cạnh em chẳng thà tôi chết đi còn hơn.” Sau đó giật giây, “Để tôi đưa em đi nhé, dù sao tôi không cha không mẹ, thay nơi ở, dùng kiệu hoa đỏ rước em về làm nương tử chính quy cũng không thành vấn đề. Chúng ta mai danh ẩn tích, bắt đầu lại một lần nữa, em ở nhà kín cổng cao tường, sẽ không có người phát hiện ra đâu.”
Tôi buồn bực: “Hồ ly này tùy tiện quá rồi đấy, phép tắc phong kiến bay hết rồi.”
Mao Chu thị cảm động rối tinh rối mù, nhưng coi như là có chút đầu óc, cự tuyệt thỉnh cầu của anh ta.
Lê Quân tiếp tục kích động: “Hồ Quân có ba thông phòng trong nhà, nghe nói có thông phòng đã quen biết từ nhỏ, tình cảm rất tốt, lại được mẹ chồng sủng ái, tôi sợ em tâm tư thuần khiết, đi vào sẽ chịu thiệt.”
Mao Chu thị quá sợ hãi: “Không phải hắn nói mình độc thân, không có thê thiếp sao?”
Lê Quân híp mắt, giải thích: “Thời xưa… Chỉ cần không phải là chính thê, dù có bao nhiêu thiếp thất, đều tính độc thân, thông phòng là nô tỳ, đương nhiên không tính là thê thiếp. Hơn nữa Hồ Quân là đàn ông hơn hai mươi tuổi rồi, lại nhà cao cửa rộng giàu sang, khai chi tán diệp kế thừa gia môn là đại sự, nếu hắn hoàn toàn không gần nữ sắc, mẫu thân hắn sẽ nghi ngờ hắn có bệnh không tiện nói ra hoặc là ham mê đoạn tụ, có chết cũng phải bắt hắn nạp hai thông phòng.”
Mao Chu thị lại choáng váng.
Lê Quân hỏi: “Không phải em muốn cả đời chỉ có hai người sao?”
Mao Chu thị: “Trong sách rõ ràng đều là…”
Lê Quân ôm lấy vai cô ta, nhẹ nhàng thở dài.
Cô ta rơi nước mắt rồi.
William cảm thán: “Dạ Đồng cô quá độc ác!”
Tôi buông tay, trào phúng: “Luật pháp hiện đại quy định một chồng một vợ mà vẫn còn rất nhiều người không nhịn được muốn trệch ray, huống chi là trượng phu lăng nhăng hợp pháp. Thời cổ đại không phải nam nữ rất bất bình đẳng sao? Không phải dùng thất xuất [1'> và tam tòng để kết án sao? Ngồi trên triều đình, công đường đều là đàn ông, pháp luật sẽ giúp ai? Cha mẹ chồng để giúp con trai bỏ vợ, cương quyết nói là con dâu bất hiếu, chống đối mình, nàng dâu lấy gì mà phản bác? Khi đó nông dân chỉ biết cố gắng làm ruộng quần quật mong sao thu được thêm mấy đấu lương thực, để năm sau đổi thiếu phụ luống tuổi lấy vợ khác, huống chi kẻ văn sĩ? Kẻ có tiền ăn chơi đàng điếm, thê thiếp thành đàn, hoa tàn ít bướm thì ném sang bên cạnh, tục ngữ người nhà nghèo ‘Tam triêu [2'> quỳ nát ba cái váy hoa, ba ngày đánh gãy ba cái chùy ’, ‘ con dâu nhiều năm thành bà già’, ‘ mua nàng dâu mới mua ngựa mới, để cho ta cưỡi cho ta đánh’ là giả sao?”
William: “Cô đừng nói tuyệt tình như vậy, cổ đại cũng không phải không có đàn ông tình thâm ý trọng?”
[1'> Thất xuất: Bảy cớ để bỏ vợ trong thời phong kiến.
Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa.
[2'> Tam triêu: ngày thứ ba lại mặt sau khi cưới, cô dâu về nhà mẹ đẻ






Tôi cười giễu nói: “Cô ta ở hiện đại còn không vớt được một chàng trai tình thâm ý trọng nào, chẳng lẽ đến cổ đại sẽ vớt được sao? Mà theo quan điểm của phụ nữ mà nói, đàn ông tốt ở cổ đại so với đàn ông tốt ở hiện đại còn thiếu gấp một nghìn lần, chẳng khác nào tìm cả vũ trụ không thấy, đến đây lại ăn may vớ bở?”
William cảm thán: “Rốt cuộc cô ấy bị rút gân chỗ nào thế, bày đặt nam nữ bình đẳng với nhau, thế mà lại bỏ thời đại có cơ hội dạy dỗ đàn ông làm nô dịch cho vợ, đến cổ đại làm trâu làm ngựa?”
Tôi nói: “Làm một phụ nữ xuyên không, sẽ nhận vận mệnh cung đấu, trạch đấu. Tôi đã lo đến chuyện cô ta sẽ tin xuyên không có thật cùng với cái chỉ số thông minh thấp tệ làm người ta tức điên của cô ta, nên đã chọn đối thủ có độ khó thấp rồi đấy.”
William chuyển đề tài: “Dạ Đồng, tôi nhất định sẽ trở thành người đàn ông tốt tình thâm ý trọng siêu cấp! Trăm phần trăm làm nô dịch cho vợ!”
Tôi: “Ai thích chó đực?”
Bầy yêu quái đã rất lâu chưa được bắt nạt người, càng lúc càng làm loạn.
“Đến đứa còn lại! Đến đứa còn lại!”
“Không thành vấn đề!”
Mọi người nhiệt tình trói Mao Chu thị thành cái bánh tét, vui mừng khiêng đến bên bờ hồ.
“Không! Tôi chẳng làm gì cả! Tôi không muốn chết!” Mao Chu thị khiếp sợ, cô ta khóc chảy nước mắt nước mũi tùm lum, dùng hết sức mà giãy dụa.
Đám yêu quái cười vang: “Thời đại này, quả phụ không giữ quy củ càng đáng chết hơn!”
Cô ta khóc gọi: “Cứu mạng! Tôi không phải là quả phụ, không phải Mao Chu thị, tôi là Chu Tư Tư!”
Yêu quái cười nói: “Thế gian chỉ có Mao Chu thị, Chu Tư Tư ở đâu ra?”
“Mẹ ơi, mẹ cứu con! Tôi là Chu Tư Tư, mèo đại tiên!” Chu Tư Tư cuối cùng cũng nhớ tới sự tồn tại của tôi, liên tục hét to, “Mèo đại tiên cứu mạng! Mèo đại tiên cứu mạng!”
Tôi thấy mục đích đã đạt được rồi, một cơn cuồng phong nổi lên, cuốn cô ta đi, mang đến sườn núi nhỏ.
Chu Tư Tư lượn một vòng cửa ải sống chết, giờ cuộn mình thành một đống, đã muốn sợ tới mức khô


Teya Salat