Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1166 lượt.
xong non nửa cái bánh ngô, tôi liền nuốt nước miếng nhìn chằm chằm cái bánh ngô anh ta mới nhai được có hai miếng, dùng mắt phải không mở ra được liếc mắt đưa tình với anh ta để ám chỉ.
Tên ăn mày ngốc hiểu ám chỉ của tôi, ngoan ngoãn đưa phần bánh ngô còn lại đến cho tôi, bụng anh ta thì lại kêu hai tiếng.
Tôi thấy hứng thú và vừa lòng với sự hiểu biết của anh ta, quyết định ở cạnh anh ta dưỡng thương.
Về phần báo ân? Có yêu quái xinh đẹp như hoa, mạnh mẽ dũng mãnh là tôi ở cạnh anh ta, tương lai không ăn thịt anh ta chính là báo ân rồi! Còn muốn điều kiện gì nữa?
******
Con người rất sợ yêu quái, nếu phát hiện ra yêu quái, kẻ yếu thì quay đầu bỏ chạy, lợi hại thì tiến lên chém giết.
Tôi không xác định được khả năng chịu đựng của tên ăn mày ngốc này, thế nên trong lúc dưỡng thương, không dám để lộ thân phận của mình. Chỉ ngồi trong giỏ trúc của anh ta, lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của anh ta.
Đồ ngốc này tên là Tô Trọng Cảnh, gầy yếu điềm đạm ít nói. Buổi sáng mỗi ngày anh ta đều dậy vào giờ Thìn (từ 7h-9h sáng), lấy nhánh cây viết chữ vẽ tranh trên cát. Khi đó tôi còn chưa biết đọc chữ, xem không hiểu lắm, chỉ cảm thấy như anh ta lẩm nhẩm kinh văn, có chút lợi hại. Viết khoảng hơn nửa canh giờ, chợ mở cửa, ăn mày ngốc sẽ chống gậy, đội nón, mang theo tôi, khập khiễng đi đến góc chợ phía Bắc, mở cái sạp nhỏ, lấy bút giấy, đọc thư viết thư cho người ta.
Giọng Tô Trọng Cảnh rất êm tai, nhè nhẹ dịu dàng, thật giống khúc hát ru. Tôi thích chìm vào giấc ngủ trong tiếng đọc sách của anh ta, nhưng cơ hội như vậy rất ít. Bởi vì ở chợ Bắc có không ít người bày quầy đọc thư viết thư, cạnh tranh rất khốc liệt, tuy rằng chữ anh ta viết rất đều, thái độ cũng rất ôn hòa, nhưng người tìm anh ta viết thư rất ít, trẻ con ném đá vào anh ta cũng rất nhiều, khuê nữ nàng dâu nhỏ thấy anh ta thì quay đầu đi. Ngồi cả ngày cũng chỉ có những kẻ thực sự không có tiền, keo kiệt đưa vài đồng tiền để anh ta đọc giúp thư nhà hoặc viết mấy chữ, anh ta cũng không thèm để ý. Chỉ có bác gái bán bánh ngô bên cạnh quán viết chữ tốt bụng, nếu thấy ngày nào anh ta không làm ăn được, sẽ nhét cái bánh ngô cho anh ta về nhà lấp bụng. Anh ta lại giúp miễn phí bà ấy viết thư cho con trai ba năm trước được phái đi giữ biên ải.
Con người là loài ham món lợi nhỏ. Rõ ràng giá rẻ, thái độ phục vụ tốt, sao lại làm ăn không tốt?
Tôi cân nhắc rất lâu, cảm thấy vấn đề nằm ngay trên gương mặt của anh ta.
Quanh năm ăn cơm không đủ no nên Tô Trọng Cảnh rất gầy, buổi tối khi tôi dựa lên người anh ta sưởi ấm ngủ đều có thể cảm thấy rõ xương sườn; chân anh ta có hơi cà nhắc, tư thế đi nhìn không đẹp lắm; quan trọng là khắp người anh ta từ trên xuống dưới đều có vết bỏng, kể cả trên mặt, chỗ nào cũng gồ ghề; cái mũi lệch, khóe miệng cũng nghiêng, chỉ còn đôi mắt đẹp kia là giữ được phong thái tướng mạo vốn có, tổng thể còn xấu hơn tôi lúc bị cháy khét. Phải biết rằng con người thích ăn hiếp kẻ yếu, đến cả mèo bị đốt trụi cũng ghét bỏ, huống chi là đồng loại quái dị? Diện mạo Tô Trọng Cảnh trong mắt bọn họ, làm cho người ta vô cùng sợ hãi, cho dù anh ta luôn đội nón, trên mặt che vải rách, thì vẫn sẽ bị người ta bắt nạt cười nhạo như trước.
Ngược lại tôi không vì thế mà ghét bỏ anh ta, dù sao yêu tộc ai ai cũng đẹp, con người nhỏ bé trên người ngay cả sợi lông mèo cũng không có, dù là quý công tử tiêu sái hay kẻ quái dị bên đường đối với tôi mà nói thì chẳng có gì khác nhau. Ngược lại hai người đều trải qua nỗi khổ lửa thiêu, khiến tôi có cảm giác đồng bệnh tương liên với anh ta, đáng thương cho cuộc sống ăn không đủ no mặc không đủ ấm của anh ta, quyết ý chờ vết thương tốt lên rồi giúp đỡ một phen, để anh ta ăn cho no bụng.
Tốc độ lành bệnh của yêu tộc rất nhanh, tôi chấp nhận ăn bánh ngô nửa tháng, tuy yêu lực vẫn chưa khôi phục, nhưng đa số ngoại thương đã lành. Tôi nhân lúc Tô Trọng Cảnh còn đang chăm chú bày quầy, lén rời khỏi giỏ trúc, chạy tới cửa hàng gà quay gần đấy, sai sử mấy con chuột nhỏ chạy vào trong quán, thừa dịp bà chủ đang hét lên, rời khỏi quầy hàng, tìm đồ đi đánh con chuột, ngậm con gà quay ngon béo, quay đầu bỏ chạy. Thừa dịp không có ai phát hiện, nhét vào trong giỏ trúc của Tô Trọng Cảnh, vùi vào trong giỏ trúc anh ta làm cho tôi, chỉ chờ trở về cho anh ta một sự bất ngờ.
Cảnh tượng náo nhiệt tiếp theo thật phấn khích.
Ông chủ keo kiệt của quầy gà quay phát hiện không thấy gà đâu nữa, hùng hùng hổ hổ tát bà chủ một cái, nói là đồ đàn bà tham ăn ăn vụng.
Bà chủ dậm chân, chỉ lên trời thề mình trong sạch, sau đó lại mắng đối phương keo kiệt thành tính rồi, bà gả vào hàng gà quay mà chưa ăn gà được mấy lần. Hai người cãi cọ, càng cãi càng hăng, cuối cùng đánh nhau bên đường, đánh cho vạt áo lộn xộn, trâm cài tán loạn. Ông chủ hùng hổ muốn bỏ vợ, bà chủ khóc sướt mướt đòi treo cổ, cả con đường đều ồn ào ầm ỹ, vô số người chen vào xem cãi nhau. Tôi nằm trong giỏ trúc, nhìn mà buồn chán, chỉ hận không thể biến thành người đi đánh hai chưởng.
Dường như Tô Trọng Cảnh không có hứng thú với v