Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

t chết anh đi còn hơn.
Để cô giúp khác gì dẫn anh đến trước mặt thần Venus mà không
được thốt lên câu "Đẹp quá!" Dù gì thì anh vẫn là đàn ông.

- Không có gì. Chúng ta đi ăn.



Chương 24: Hình Như Ta Đã Yêu Nhau



Bữa cơm kết thúc trong bầu không
khí tốt đẹp và không hề có gì trục trặc xảy ra. Quang Anh và
Đường Thi mừng húm khi các vị tiền bối ngày mai sẽ trở về
Tòa Nhà Vàng ngay. Họ còn lưu luyến nói rằng:

- Các con hãy thông cảm cho chúng ta. Ngày mai công ti phải nhận
một lô hàng lớn, không đích thân giám sát thì không yên tâm -
Liêu Tuấn nói.

Lúc đó, Quang anh và Đường Thi thì chơi trò đá chân nhau dưới
gầm bàn để thể hiện cảm xúc. Còn phần trên - khuôn mặt của
họ lại biểu thị một trạng thái khác, đó là tiếc nuối, buồn
thương. Cứ như kiểu xa nhau lần này là sẽ không được gặp nhau
nữa vậy. Khiến cho các vị tiền bối xúc động đưa tay lên chấm
nước mắt liên hồi.

Quang Anh và Đường Thi chưa thể về được vì liên quan đến cả
chuyện công và chuyện tư. Hai cái này có lẽ mọi người cũng
hiểu.

Về đến khách sạn trong tâm trạng hân hoan và một chút lâng lâng
của rượu. Không khí bỗng nhiên đậm chất thơ ca lãng mạn và sến túa. Trong khi Đường Thi còn đang mải loay hoay với cánh cửa
thì Quang Anh đã vòng tay ôm lấy eo cô nói những lời bay bổng:

- Đường Thi, Anh xin lỗi! Anh yêu em.

Đường Thi đang mở cửa bỗng nhiên dừng hẳn động tác vì câu nói
của Quang Anh. Cô biết chồng mình đang rượu vào lời ra, vốn
trước kia có hàng trăm người nói với cô câu này rồi, dĩ nhiên
là cô cũng chẳng quan tâm đến tình cảm của bọn đàn ông với cô
nó sâu đậm như thế nào. Nhưng giờ đây, khi nghe Quang Anh nói câu
này, cô chỉ muốn hỏi lại anh rằng: "Anh có yêu em thật không?
Yêu nhiều không?"

Cả hai im lặng hồi lâu. Cuối cùng Đường Thi cũng lên tiếng:

- Đừng dựa vào người em nữa, anh nặng quá đấy.

Quang Anh nghe thế cũng thấy đầu óc tỉnh lên ít nhiều. Anh đứng thẳng người rồi quay ra đằng sau huýt sáo để vơi đi cảm giác
ngượng ngùng. Anh nghĩ thầm: "Mẹ kiếp! Vừa nãy sao có thể nói mấy lời đó ra nhỉ? Đúng là điên rồi".

Cánh cửa phòng vừa mở ra thì Đường Thi đã chạy ngay vào nhà
vệ sinh. Cô chiếm đóng cả tiếng trong đó mà chẳng chịu ra
khiến cho Quang Anh cứ gà gật ở ngoài mãi. Nếu không phải vì
anh còn cái miệng chưa được chải sạch, còn bộ quần áo chưa
thay thì anh đã lăn ra giường ngủ từ lâu rồi.

Đường Thi vã nước lên mặt, cô cảm thấy toàn thân mình nóng
bừng lên. Biểu hiện của cô sẽ là như thế này sao? Đây là lần
đầu tiên cô có phản ừng với câu nói mang đậm chất "truyền
thống" tình yêu kia. Cô chết đây, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây
giờ cô chưa bao giờ thấy mình do dự và run sợ như vậy. Hình như là cô đã yêu anh ấy mất rồi.

Quang Anh là một người cao ngạo, nhưng đứng trước mặt cô lại
luôn cúi đầu nhượng bộ. Hoặc cũng có thể là do anh ấy chưa có đủ trình độ để đầu lại với cô. Tuy nhiên, anh ấy đã xin lỗi
rồi, câu nói cần thiết như "anh yêu em" cũng được anh ấy buột ra khỏi miệng rồi. Cô còn chờ đợi cái gì nữa đây? Phật dạy:
Quay đầu là bờ. Vậy thì Quang Anh đã bơi về bờ rồi.

Cô còn một điều muốn nói: Chỉ cần anh ta bỏ được thói trăng
hoa. Cô lập tức sẽ rũ bỏ bức tường ngăn cách giữa hai người
suốt bao nhiêu ngày qua.

Đường Thi nhìn hình ảnh mình phản chiếu qua gương, những giọt
nước vừa được cô táp lên mặt đang chảy dần xuống chiếc cằm
thanh thoát và chiếc cổ trắng ngần. Cô mím môi lại, có nên tha
thứ cho anh ấy hay không? Để ý ra thì mình cũng đã tỏ ra "hết
nước hết cái" với anh ấy rồi. Xem ra nên xóa bỏ lệnh "cấm
vận" đi thì hơn.

Nghĩ vậy Đường Thi vội vàng chỉnh lại tư thế, cô thoa một lớp
dầu thơm lên bả vai cổ, sau gáy và vùng ngực. Sau đó thì thay
bộ quần áo vừa mặc bằng bộ váy ngủ đỏ rực. Mặc vào trông cô như một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt biết bao trái tim đàn
ông.

Một lúc sau cô bước ra ngoài, khuôn mặt hí ha hí hửng cứ tưởng lừa được Quang Anh vào tròng thì chợt tụt hết cả cảm xúc khi thấy anh ta đang lăn quay ra ngủ trên giường. Quần áo thì chưa
thèm thay, răng chưa thèm đánh. Lại còn dám mặc nhiên bỏ rơi
một người vợ nóng bỏng đang có ý định xóa bỏ lệnh cấm vận
đối với anh ta nữa chứ. Đúng là lúc đưa rượu mừng thì không
uống.

Đường Thi bặm môi đầy vẻ tức giận. Cô bước đến bên giường rồi
lấy chân đạp mạnh ch