Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3478 lượt.

"

"Ủa, thế thì liên quan gì đến tôi chứ?"

"Tôi mặc kệ..."

"Lẽ nào bé Hựu Tuệ muốn ở chung phòng với tôi? Hơ hơ, bé cũng sống thoáng quá nhỉ?"

"Cậu chết đi!"

Tôi hất cổ thằng cha Kim Nguyệt Dạ ra khỏi phòng, còn mình thì nhảy phắt vào trong, nhanh tay khóa cửa lại.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

"Này! Tô Hựu Tuệ, cô làm trò gì thế hả? Đây là phòng của tôi chứ!"

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

"Kim Nguyệt Dạ, tôi với cậu đổi phòng!"

"Tô Hựu Tuệ! Mở cửa ra ngay!"

"Còn lâu! Ô hô hô hô!"

"Mở ra ngay!"

"Có chết cũng không mở!"

"Tô Hựu Tuệ!"

"Hà hà hà hà!"

...

Cứ như thế một cuộc sống mới với những tháng ngày tranh giành, cãi cọ nhau đang thực sự bắt đầu.



Q.3 - Chương 6: Vị Khách Thần Bí



Thượng đế ơi, con sẽ ca tụng ngài!

Ha ha ha...

Có phải như thế ngài sẽ khiến con

càng trở nên xinh đẹp?

Còn nữa...

Xin hãy giúp con tống khứ cái tên

ngứa mắt kia ra khỏi cửa.

Ôi.. mệt quá.. Tôi khoan khoái thả người vào trong cái bồm tắm mà mình đã mất công kì cọ đến mấy lần.

Hôm nay tôi mất cả một ngày trời lọ mọ quét dọn khu nhà số 23 phố Angel, mệt đến ê ẩm cả mình mẩy....

Tôi nằm trong bồn tắm, rồi tự lè lưỡi lêu lêu chính mình trong chiếc gương to oạch treo ởphía đối diện.

Từ nay trở đi, tôi sẽ phải ở đây với Kim Nguyệt Dạ sao? Không biết rốt cuộc cái vị giám khảo mà chủ tịch nhắc đến là người như thế nào nữa?

Haiz, mà thôi, không nghĩ nữa, không nghĩ linh tinh nữa... Tôi chán nản vung tay đập đập vào mặt nước, dù thế nào đi chăng nữa thì vỏ quýt dày ắt sẽ có móng tay nhọn, Tô HỰu Tuệ này quyết không chịu thua đâu! Đúng rồi! Phải như thế chứ.

Tắm xong, tôi tắt vòi nước.

"Oái, đau quá!"

Vừa ngảng đầu lên định với cái khăn tắm lau khô người thì tay lại bị cứa ngay vào mép gương, bị rách mất một mảng da, máu chảy ra bắn cả lên gương.

Hu hu.. Đúng là xui tận mạng! Tôi đau điếng người, vơ tạm tờ khăn giấy băng vết thương lại, rồi đưa tay ra lau vết máu trên gương, nhưng vết máu ấy vừa được lau sạch, thì trên mặt gương bỗng hiện ra dòng kí hiệu rất kì lạ.

"Kim .. Kim Nguyệt Dạ, Kim Nguyệt Dạ!" Tôi kinh ngạc hét toáng lên, nhảy bổ ra khỏi bồn tắm.

Tôi bước ra ngoài hành lang, vừa đúng lúc bắt gặp tên Kim nguyệt dạ đang thảnh thơi thưởng thức nốt li trà sữa.

"Phụt!" Kim Nguyệt Dạ trợn hỏa mắt nhìn tôi, miệng phì cả nước ra ngoài.

"Oái!" Tôi nhắm mắt lại, lấy tay lau cái mặt dính đầy trà sữa, tức sôi máu hét lên như xé vải:

"Cậu dám phụt trà sữa vào mặt tôi?"

"Cô ko sợ bị cảm sao?" Kim Nguyệt Dạ quay người lại.

Hơ... sao toàn thân thấy lành lạnh.. Oái má ơi! tôi đúng là còn ngốc hơn cả heo, chỉ choàng mỗi chiếc khăn tắm đã hùng hồn ra ngoài....

"Tô Hựu Tuệ, cô đừng có nghĩ quẩn rồi tự sát đó!" Tiếng cười khùng khục của thằng cha chết bầm đó ở bên ngoài nhà tắm vọng lại.

"Im ngay, không phải việc của cậu!"

Hu hu hu hu hu.. Tôi... tôi biết nói gì đây? Hu hu hu.. đúng là không biết giấu mặt vào đâu!

"Ừm, đúng là nó chẳng liên quan gì đến tôi cả, có lẽ cô muốn cùng Lý Triết Vũ sống chung dưới một mài nhà hơn ý nhỉ?"

"Chuyện này có liên quan gì đến Lý Triết Vũ?"

Tôi mặt đỏ như trái gấc lại một lần nữa mở cánh cửa nhà tắm bước ra.

"Hơ, cô vẫn còn sống cơ à? Công nhận da mặt cô dày thật, rất đáng khen!" Kim Nguyệt Dạ nói bằng giọng điệu châm chọc.

"Đừng có kéo tôi với Lý Triết Vũ vào chuyện này, tôi thấy cậu mong ở cùng với Anna thì có!" Trong đầu tôi bỗng thoáng hiện ra hình ảnh đôi" KIm Đồng ngọc ữ" trường Sùng Dương, khiến ngọc lửa uất hận trong tôi bùng cháy dữ dội như sắp nhảy cả ra ngoài.

"Ô hay, trí nhớ cô kém thế? Tôi còn nhớ hai hôm trước có người mang cả tấm chân tình đi tặng người ra một tấm thẻ PK màu đỏ cớ mà. Giờ lại chối bay chối biến là sao?"

"Ừ, đúng rồi, Lý Triết Vụ tốt bụng như thế, tôi làm vậy cũng đáng lắm!" Tôi đắc ý nhìn khuôn mặt đang tối sầm lại như bão đổ bộ của Kim Nguyệt Dạ. "cho nên cậu cứ yên tâm, người tôi muốn cảm ơn chỉ có một mình Lý Triết Vũ thôi, còn cậu thì đừng hòng!"

"Cảm ơn? Cô tặng thẻ Pk đỏ chỉ vì muốn cảm ơn Lý Triết Vũ?"

"Đúng thế? Có vấn đề gì sao?" Thằng cha này gần đây thái độ cứ kì cục kiểu gì ý.

"Hơ hơ.. hơ hơ..." Kim Nguyệt Dạ đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, nhếch mép khẻ cười, rồi hí hửng ra mặt.

"Này, Kim Nguyệt Dạ, cậu cười cái gì thế hả?... Ái" Tôi giận dữ nắm chặt cổ rat thành nắm đấm, không may chạm phải vết thương, đau quá khẻ rít lên một tiếng.

"Tay cô sao lại chảy máu thế kí? Kim Nguyệt Dạ kéo cánh tay bị thương của tôi.

À, đúng rồi, cái gương. Tôi sực nhớ ra, chẳng nói chẳng rằng, tôi lôi Kim Nguyệt Dạ vào trong nhà tắm.