Mập Ú Quyết Tâm Giảm Cân Trả Thù
Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3477 lượt.
tượng tốt mới được."Chào thầy! Em là TÔ Hựu Tuệ, học sinh lớp 10 trường Minh Đức. Mong thầy chỉ bảo thêm ạ!" Tôi dùng giọng nói ngọt ngào nhất để thưa với thầy, và cũng không quên nở nụ cười tuyệt chiêu.
"Ồ, em là học sinh của Bạch Ngưng hả? Đúng là thầy nào trò nấy, giống hệt nhau!" Giọng nói trầm trầm của chủ tịch vang lên từ trong điện thoại. "Này, cậu nhóc, cậu là ai thế?"
"Chào thầy! Em là Kim Nguyệt Dạ, học sinh lớp 10 trường Sùng dương. Cách thầy gặp mắt chúng em hôm nay đúng là khác người thật! Chắc cả đời này em cũng không thể nào quên được!"
"Ha ha ha.. Cảm ơn em! Cậu nhọc này hợp với ta lắm đấy! Tốt lắm!" Nghe mấy câu nịnh bợ của Kim Nguyệt Dạ, chủ tịch tỏ ra rất hài lòng, giọng nói cũng cao hẳn lên.
Hừ! Đồ dẻo mỏ! Tôi thầm rủa thằng cha Kim Nguyệt Dạ.
"Đùa chút thôi, chứ thầy đã biết các em là ai rồi! Thế này nhé, đề thi dành cho các em chính là bắt đầu từ ngày hôm nay, hai em sẽ chuyển đến đây sống để hoàng thành bài khảo nghiệm của thầy!"
"Sống ở đây ạ?" Tôi không dám tin vào tai mình.
"Đúng vậy! Thầy sẽ giám sát hai em một thời gian, rồi dựa vào đó để xem xem phương pháp giáo dục của trường Mnh Đức và trường Sùng Dương, trường nào tốt hơn, còn nữa, sẽ có một vị giám khảo đặc biệt chuẩn bị sẵn đề thi đợi các em đến đấy!"
Gì cơ? Giám sát chúng tôi? Như thế mà cũng gọi là cuộc thi à? Không biết chủ tịch đang nghĩ gì nữa..
"Được rồi, thầy chỉ nói sơ qua thôi, phòng của các em đều ở tầng một, cửa phòng có ghi săn tên các em rồi, công tắc của tất cả đèn điện ở phía dưới cái máy ghi âm này. Các em không phải lo giải thích với gia đình đâu, thầy đã thay các em sắp xếp ổn thỏa rồi, tạm biệt!"
"Khoan đã.. Thưa thầy..." Kết quả chỉ còn tiếng tút tút từ điện thoại vọng ra đáp lại tôi.
Có nhầm không vậy? Phải ở trong cái nhà ma này những một tháng ư? Lại còn phải sống cùng thằng cha trời đánh Kim Nguyệt Dạ nữa chứ!
"Đi thôi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên đứng phắt dậy đi ra phía của phòng.
"Đi đâu?"
"Đi xem phòng! Lẽ nào cô muốn ngồi ôm đóng tiêu bản này cả đêm à?"
Tôi ngáng ngẩm nhìn cái điện thoại chẳng có chút tín hiệu nào, sau đó đành ngoan ngoãn xuống tần một.
"Chúng ta phải ở đây một tháng thật sao?"
"Có sự lựa chọn nào khác sao?"
"Không có!"
....
Đèn được bật lên sáng trưng, nhìn căn phòng cũng không đến nỗi đáng sợ lắm!
"Ối chà, sợ thích khác người thật! Nhưng nhìn cũng cool lắm cơ! Nom y như đầu trâu mặt ngựa vậy! Hơ hơ!" Kim Nguyệt Dạ bỗng nhiên tựa vòa tường, tò mò sờ cái mũi bò gắn ở đầu con tê giác được treo trang trí trên đó, bật cười khanh khách.
Đúng là thằng cha biến thái! Cái đó thì cool cái nỗi gì cơ chứ? Tôi lườm hắn.
"Đây là phòng của cô đấy!" Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cửa có treo đầu bò, Kim Nguyệt Dạ vặn núm cửa khẽ đẩy vào.
Tôi đúng sau lưng Kim Nguyệt Dạ, cố ló đầu vào nhìn phòng ngủ của mình...
"Đây.. đây.. đây là phòng ngủ của tôi á?" Mắt rôi trợn trừng lên như mắt lợn luộc. Căn phòng này người ở được sao? Rèm cửa sổ màu trắng, giường đơn màu trắng! Lại thêm cái không khí u ám của khu nhà số 23 này nữa, đây không khác nào khu nghĩa địa cả. Hu hu hu.. Tôi không ở cái phòng này đâu!
"Rất hợp với cô mà! Tất cả đều màu trắng! Chưa biết chừng nó lại giúp cô trắng thêm ra đấy!"Tên Kim Nguyệt Dạ làm bộ khoanh tay, rướn mày lên nói mỉa tôi.
"Cậu nói cái gì? Cảm ơn, tôi đã đủ trắng lắm rồi! Hơ hơ hơ..." Tôi có kìm nén cơn thịnh nộ, vờ cười nhã nhặn.
"Hựu Tuệ, xem ra.. cô bệnh nặng lắm rồi đó!" Kim Nguyệt Dạ ra vẻ thông cảm nhìn tôi, rồi quay ngoắt lại. " Tôi đi xem phòng của tôi đây! Đừng có bám theo đuôi đấy!"
Mi nói không cho ta bám đuôi, ta cứ bám theo đấy!
"Wow! Căn phòng này tuyệt thật! Rất hợp ý tôi!" Kim Nguyệt Dạ bước vào phòng, sung sướng ra mặt ngắm nghía cách bài trí của căn phòng ấy.
Rèm cửa sổ màu xanh nhật, giường đơn có hoa văn rất đẹp, bàn giấy kiểu cách, còn có cả tủ quần áo, giá sách, két bảo hiểm....
"Bất công! Tại sao hai phòng lại chênh lệch nhau nhiều thế!" Tôi bĩu môi hậm hực nói.
"Yeah! Cái giường này suống thật! Với lại nó chỉ cách giường cô có một bức tường thôi. tôi gõ vào tường là cô nghe đấy!" Kim Nguyệt Dạ gõ vào tường ba nhát, rồi hất hàm nói, "Hơ hơ, đêm có ma mò đến tìm thì cô cứ gõ vào tường ba nhát nhá, nếu tâm trạng tốt thì tôi sẽ sang cứu!"
"..."
Thằng cha chết tiệt này.. cố tình chọc tức tôi nổi điên đây mà! Ai thèm mi cứu chứ! Đừng có mà vội lên mặt nhé! HỪ, tức muốn chết!
"Xem ra hai phòng ngủ này đều được dọn dẹp tinh tươm cả rồi, đi nghỉ sớm cho lại sức thôi! Chúc bé Hựu Tuệ ngủ ngon nhé!"
"Không!" Lúc cánh cửa chuẩn bị đóng lại, tôi cứ đứng chặn ở giữa cửa không chịu ra.
"làm gì thế hả? Bè hựu Tuệ lẽ nào lại muốn..."
"Tôi không thích ngủ ở cái phòng trắng toát đó đâu!