Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Girlne Ya

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1343484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3484 lượt.

c không?" Cô Bạch hơi ngượng ngừng pha chút tức giận chăn ngang lời thầy Thôi, thầy lại mỉm cười rồi nhún vai.

Quan hệ của hai người này đúng là....

Hình như gió thổi mỗi lúc một lạnh thì phải, cây cối xung quanh cứ như bóng quỷ dữ lắc lư nghiêng ngã. Mặc dù đây là lần thứ hai đến nơi này nhưng tôi vẫn sợ đến phát run, đã thế thời tiết lại rất căm căm, khiến tôi càng lúc càng run cầm cập.

Mọi người đều im lặng bước đi, thầy Thôi dẫn đầu, cô Bạch và tôi đi giữa, Kim Nguyệt Dạ theo sát đằng sau.

"Cho cô mượn này!"

...

Lúc tôi đang run bần bật, bông một chiếc khăn trắng muốt quàng lên cổ tôi...

Ôi! Lại là mùi hương bạc hà ấy.. Chết thật! Tim tôi bắt đầu đập như gõ mõ...

Không được! Tuyệt đối không được mắc bẫy của thằng cha này thêm lần nữa.

"Tôi không lạnh!" tôi tháo khăn ra ném trả Kim Nguyệt Dạ.

Cô Bạch quay đầu lại nhìn tôi, nhưng do trời tối quá, tôi không nhìn thấy rõ nét mặt của cô.

Bốn người chúng tôi đều im lặng đi tiếp một lúc nữa, con đường được lát đá xanh dần dần hiện ra trước mặt. Con đường này không rộng lắm, ở các kẽ đá còn mọc đầy cỏ khô và rêu. Hai bên đường trồng toàn loại cây lạ mắt, đương nhiên chúng cũng đã chết khô cả rồi.

Chúng tôi mon men theo con đường đá xanh ấy mà đi thêm một quãng nữa, chả mấy chốc đã đến trước cửa căn nhà cổ.

Đến bây giờ tôi mới biết, hóa ra sáu đứa tôi thám hiểm hôm ấy mới chỉ đi hết một góc nhỏ xíu của khu biệt thự số 23 này thôi.

Khu biệt thự số 23 to hơn rất nhiều so với tôi tưởng tượng, vì chỉ mới từ cổng đi đến căn nhà cổ đã hết gần 20' rồi, nhưng căn nhà cổ này thì lại không lớn như tôi nghĩ. Nó chỉ có 3 tầng, nhìn âm u tăm tối, ngoài cửa còn dán một lá bùa trừ ma đã bạc phách. Híc híc.. Kinh quá! Cứ y như là căn nhà ma trong phim kinh dị ý!

Trời tối quá nên tôi chỉ nhìn thấy từng đó! Nhưng như thế cũng đủ làm tôi sợ đến dựng tóc gáy lên rồi....

"Ừm... đã lâu lắm rồi không đến đây! Tám năm rồi.." Thầy Thôi đứng trước cửa căn nhà cổ khẽ thở dài.

"Tô Hựu Tuệ, Kim Nguyệt Dạ, các em vào trong đi, thầy cô chỉ có thể dẫn các em đến đây thôi!" Cô Bạch có vẻ như đang sợ hãi điều gì đấy, vội vàng cắt ngang lời thầy Thôi.

Gì cơ? chỉ có thể dẫn bọn tôi đến đây thôi á? Hai thầy cô nỡ lòng nào để cho tôi và Kim Nguyệt Dạ tự đi vào căn nhà ma quái này chứ? không! Tôi không chịu đâu!

"Tô hựu tuệ, đây là ý của ngài chủ tịch, muốn hai em tự đi vào căn phòng này, có lẽ đây cũng là cách thử thách các em!"

Thử thách? Tôi tái mặt nhìn kIm nguyệt Dạ, thằng cha đáng ghét ấy mặt tỉnh bơ, tiện tay đẩy cánh cửa căn nhà cổ đấy ra."Két! Két!"

Cửa không khóa, một luồng khí vừa lạnh lẽo lại thêm cả mùi ẩm mốc xông thẳng vào mặt 2 đứa tôi.Tôi bất giác rùng mình. Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà! Tôi chỉ muốn gào lên thật to cái câu đấy.

"Thầy thôi, cô Bạch, chúng em vào đây!" Tôi lưu luyến nhìn 2 thầy cô.

"Ừ, ừ.." Tiếng cô Bạch nghe có vẻ hơi ngập ngừng, như muốn nói gì mà lại thôi không nói nữa.

"Ô hô! Sợ bị ma nhập à?" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ đột nhiên ghé đầu sang bên cạnh tôi, cười ha ha trêu chọc.

"Cậu.. Cậu lo cho mình trước đi! Hừ!"

Hu hu hu... A di đà phật! A di đà phật! Các "anh ma chị quỷ" ơi, Hựu Tuệ tôi từ xưa đến nay không thù không oán gì với các người, đừng có xuất hiện ra đây hù tôi nhé! Híc híc!

Bên trong căn nhà cổ tối đen như mực, nhìn cứ như là một cái hang động sâu thẳm. Kim Nguyệt Dạ cầm đèn pin đi trước, tôi bám sát phía sau. Cả đại sảnh tối om om, xung quanh ngổn ngang toàn mảnh vỡ, có vẻ giống như từng bị ai đập phá, mà cũng giống như vừa có một cuộc chiến đầu ác liệt vừa xảy ra. Đèn pin rọi tới một cái hành lang sau hun hút, cứ mỗi bước chân là lại phát ra tiếng động ghe người, có cảm giác như chân dẫm phải chuột cống vậy, tôi nổi hết cả da gà.

Cả hành lang ấy có tất cả 4 cánh cửa màu xanh sẫm, nổi bật lên trên tường màu nâu trắng. Hai bên tường có treo mấy bức tranh mà tôi chẳng hiểu nó vẽ gì, toàn là những đường ngang ngang dọc dọc. Dưới anh đèn pin mờ mờ, chúng giống y như những hình vẽ ma quỷ vậy, làm cho căn phòng càng trở nên tăm tối.

Kim nguyệt da đột nhiên dừng lại. Chuyện gì thế không biết? tôi cũng tò mò tiến lại gần xem rốt cuộc đấy là cái gì.

Thế là... tôi đã nhìn thấy....

Có mấy cái bóng đen sì sì đang chuyển động trước mặt chúng tôi... Tôi đờ người ra, tưởng chùng như không thể thở nổi.

"Hình như là một cái gương!" Kim Nguyệt Dạ rọi đèn pim vào mấy cái bóng đen phía trước ấy, bình tĩnh nói.

Tôi tim đập chân run, cố nuốt nước bọt.

Hình như... hình như đúng là cái gương thật rồi... Ha ha.. Nhưng mà..nhừng mà ở đây khiếp quá, tôi muốn về nhà, hu hu hu hu.....

"Đợi đã! Ở trên mặt gương có chữ!" Kim Nguyệt Dạ bước sát tới cái mặt gương đen thui ấy xem rốt cuộc trên đó viết gì:

"Mời lên tầng hai!"


XtGem Forum catalog