Tác giả: Girlne Ya
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1343405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3405 lượt.
ương, còn mặc đồng phục của trường chúng tôi nữa?"
"Hơ hơ... Việc này thì... Hơ hơ... " Tôi cười trừ, hết nhìn Lý Triết Vũ, rồi lại nhìn Kim Nguyệt Dạ.
Hic, hai giai đẹp đứng cạnh nhau có khác, độ "sát thương" rât cao, cao đến nỗi tiếng của công chúa Hựu Tuệ đây cũng phải run lên bần bật.
"Ồ, chắc là các cô nghe phong phanh tin đồn về cầu Hỉ Tước của trường Sùng Dương nên cất công đến đây tìm người trong mộng chứ gì?"Kim Nguyệt Dạ cười gian xảo.
Oái, thằng cha Kim Nguyệt Dạ này... chỉ cần buông một câu mà trúng tim đen tụi tôi. Tôi ngại ngùng cúi đầu.
"Ơ, Hựu Tuệ, hóa ra cũng tin vào mấy lời đồn thổi đó à? Ha ha ha! Lý Triết Vũ mỉm cười, dịu dàng nói.
"Cái này... Tôi chỉ thấy nó hay hay thôi! Hơ hơ hơ!"
"Thật sao? Nhưng xem ra lần nay gay go to rồi, tôi và Vũ cùng lên cầu, cô làm thế nào đây?" Kim Nguyệt Dạ cười ranh mãnh, cúi đầu xuống nhìn tôi hỏi.
Hừ! Thằng cha ma vương Kim Nguyệt Dạ muốn ép tôi vào thế bí đây mà! Hơ, Lý Triết Vũ... Hình như tôi thấy cậu ấy khẽ run nhẹ...
"Hựu Tuệ, cô tính sao đây?" Kim Nguyệt Dạ vẫn truy hỏi đến cùng.
Kim Nguyệt Dạ, mi là đồ tồi... Sự nhẫn nhịn của bản cô nương đây chỉ có giới hạn thôi!
"Kim Nguyệt Dạ, cậu và Lý Triết Vũ cùng lên cầu ư? Nhưng trước khi lên cầu tôi đã gặp Lý Triết Vũ đầu tiên!"
My God! Óc tôi là óc heo hay sao vậy? Tôi vừa nói nhảm gì thế này! Kim Nguyệt Dạ nghe nói xong, nụ cười trên khuôn mặt bỗng vụt tắt.
"À, nếu vậy thì tôi đi trước nhé!" Kim Nguyệt Dạ thản nhiên quay người đi.
Cái gì... Cái gì cơ?
Thằng cha ác ma Kim Nguyệt Dạ nói đi là đi ngay được.
"Kim Nguyệt Dạ, đồ đầu heo!" Tôi không thể kìm được lửa giận, hét lên như còi sau lưng Kim Nguyệt Dạ.
"Sao cô lại mắng tôi?" Kim Nguyệt Dạ quay đầu lại, ngẩn ra nhìn tôi.
"Sao... Sao tôi lại mắng cậu ư? Đúng, tôi mắng cậu đấy! Hu hu hu!" Tôi khóc to, chạy xuống dưới cầu.
"Hựu Tuệ!"
"Hựu Tuệ!"
Sau lưng, Tô Cơ, Hiểu Ảnh và cả Lý Triết Vũ nữa gọi tôi ầm lên
Hu hu hu... hu hu hu...
Đầu óc tôi rối như tơ vò, tôi chỉ muốn yên tĩnh một mình..."Két!"
Đột nhiên một tiếng động ing tai vang đến tai tôi.
Oái... Luồng sáng gì chói mắt thế này? Chói đến nỗi nhức cả mắt!
Tôi vội càng dùng tay che mắt lại, ti hí nhìn qua khe hở bàn tay. Hình như là đèn pha ô tô, tôi nhìn thấy hai gã đàn ông vạm vỡ mặc bộ đồ đen tuyền từ trên xư bước xuống. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị bọn họ tóm lấy, lôi xềnh xệch như bao tải tới cửa xe.
"Các ông bắt nhầm người rồi! Tôi không quen các ông! Nhà tôi nghèo xơ xác, không có tiền đâu!" Tôi vừa dùng hết sức chống cự vừa gào ầm lên.
"Hai cậu nhẹ tay với cô bé yếu đuối này một chút!" Trong xe vọng ra giọng nói lạnh như băng, tôi thấy toàn thân ớn lạnh, run như cầy sấy.
"Cô là Hựu Tuệ phải không?"
"Không phải!" Ngu gì lạy ông tôi ở bụi này chứ.
"Cô không thừa nhận cũng chẳng sao nhưng tôi rất muốn gặp cô. Tiểu thư Tô đây liễu yếu đào tơ, mau giúp cô ấy lên xe đi!"
"Vâng!" Hai tên đàn em đó kẹp chặt tôi lại, lấy hai tay ấn đầu gối tôi vào trong xe.
Hu hu hu... trong xe tối mò, tôi chỉ thấy một khuôn mặt con trai nhìn nghiêng nhờ ánh sáng le lói bên ngoài cửa sổ hắt vào...
"Anh... Anh là ai?"
"Cô không cần biết tôi là ai!" Giọng nói đó vẫn lạnh như đá. Tất cả cửa xe đều đóng kín mít, tôi không tài nào nhìn được cảnh vật bên ngoài. Tôi chỉ cảm thấy xe lao đi với tốc độ kinh hồn, sau đó chậm dần rồi lại tăng tốc, không biết họ định đưa tôi đi đâu.Tim tôi đập nhanh như gõ mõ, mỗi lúc một nhanh... Đến giờ thì tim dường như bay vọt lên tận cổ họng.
Hu hu hu... Làm thế nào bây giờ? Ai cứu tôi với!
"Reng reng reng... Reng reng reng..."
Hơ, là tiếng di động kêu! Nhưng không phải di động của tôi!
À đúng rồi, di động của tôi còn trong túi áo! Nếu lúc này tôi lén bấm số...
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, rồi lấm lét nhìn túi áo. Phù! Đúng là chết đuối vớ được cọc! Bây giờ chiếc di động này là công cụ duy nhất cứu được tôi, tuyệt đối không để họ phát hiện ra...
Tên con trai đó rút di động ra xem ai gọi, sau đó quay lưng đi nghe máy. Nhân lúc hắn mải nói chuyện, tôi khe khẽ thò tay vào túi áo, lần mò bấm di động...
"A lô, Hắc Long đây!"
Hóa ra tên hắn là Hắc Long. Tôi cố gắng lục lọi "bộ nhớ" của mình xem có quen ai tên Hắc Long không, nhưng chẳng có chút manh mối nào cả.
"Tiểu Di... Anh đang bận chút việc, lát nữa gọi lại sau nhé..."
Giọng nói lạnh lùng của Hắc Long bỗng chốc trở nên ấm áp tỏng giấy lát.
"A lô, là Hựu Tuệ! Là Hựu Tuệ hả?"
Một giọng nói quen thuộc phát ra từ di động nằm trong túi áo tôi.
Là Kim Nguyệt Dạ!
Cái thằng cha đầu đất này, gào gì mà to thế? Kiểu này chắc tôi bị hắn hại chết mất!
"Ủa, tiếng gì vậ