Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làm Dâu Nhà Ma

Làm Dâu Nhà Ma

Tác giả: Võ Anh Thơ

Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015

Lượt xem: 1342203

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.

nay cậu khoan hãy đến tiệm mì làm, đợi vài ngày cho tâm trạng vui
vẻ trở lại rồi tính. Thôi tớ đi nhé, trưa tớ sẽ tranh thủ ghé về nhà với cậu 1 chút!

-Được rồi, tớ có phải trẻ con đâu…

-Ừ, này nhớ trông nhà cẩn thận tớ về thấy mất món đồ nào thì tớ không để yên đâu, nghe chưa.

-Cái miệng của cậu chẳng bao giờ nói được điều gì tốt lành cả… Dạ, em biết rồi chị hai!- Yến Phi giả vờ cúi đầu lễ phép.

Lục Song Song cười ha hả rồi rời nhà. Yến Phi đóng cửa lại:

-Bây giờ rửa chén để còn đi siêu thị mua đồ ăn trưa nữa!

Lúc này, tại nhà họ Du, ở phòng khách, tất cả đều ngồi im lặng…

-Vậy là… Tiểu Phi đã lấy cắp chìa khóa dự phòng.- bà chủ Du cầm chùm chìa khóa dự phòng lên xem chiếc chìa dán số 19.

-Tiểu Phi vốn thông minh nên đã nghĩ ra cách đánh tráo chìa khóa.

Du Phương ngán ngẩm. Trúc Lâm cúi người:

-Con xin lỗi, tại con nên mọi chuyện mới ra thế nay, nếu con cẩn thận
hơn thì cô chủ Yến Phi đã không thể có chìa khóa, lỗi tại con…

Du Thanh ngồi trên ghế, khoanh tay:

-Không phải lỗi của chị đâu, chị Trúc Lâm… chị Yến Phi cũng đã nghi ngờ
gia đình họ Du và rồi sớm muộn chị ấy cũng sẽ tìm ra sự thật thôi.

-Tiểu Thanh nói đúng, sớm muộn gì Tiểu Phi cũng phải biết sự thật này.

-Dẫu sao biết sớm sẽ tốt hơn cho mọi người…- Du Phương chùn mí mắt vì nghĩ đến Du Hạo.

-Cô chủ Du Phương, cậu chủ Du Hạo thế nào rồi ạ!- Trúc Linh lên tiếng.

-À… từ suốt đêm qua AHạo chẳng nói năng gì, gần sáng nó mới chợp mắt ngủ, đêm qua giao đấu với lũ Dạ Ma, hẳn nó mệt lắm.

-Híc, tội nghiệp anh AHạo, chị Tiểu Phi bỏ đi, ảnh là người buồn nhất!-
Du Thiên lại sụt sùi- không ngờ chị í lại dứt khoát bỏ đi như thế…

-Chị đã nói rồi, con người đều giống nhau thôi, họ không bao giờ chấp
nhận Nhật Ma dù chúng ta không hề làm hại họ chưa kể những Nhật Ma còn
đang “bảo vệ” con người nữa chứ.- Du Thanh nói như trách móc.

-Thôi con đừng nói nữa, dù gì Tiểu Phi cũng chẳng quay về…

Bà chủ Du thở ra, những đứa nọ cũng im lặng… Du Phương nhổm người:

-Vậy là xong, chị phải đi gặp Tiểu Phi!

-Cái gì, chị còn đi gặp chị ta làm gì?- Du Thanh hắng giọng.

-Nếu Tiểu Phi không trở về nhà họ Du nữa thì chị đành phải… lấy đi ký ức của Tiểu Phi thôi!- Du Phương đứng lên- chà, chắc phải dùng phép “tìm
kiếm” để dò la “tung tích” của Yến Phi.

Trưa hôm ấy, Lục Song Song mở cửa bước vào nhà:

-Tiểu Phi, tớ về rồi đây, cậu có nấu bữa trưa không đó…

Không nghe trả lời, Song Song đưa mắt nhìn quanh nhà, nó ngạc nhiên thấy Yến Phi ngủ gật, đầu gục lên bàn. Song Song lắc đầu, con bé đến gần bạn lay nhẹ: -Dậy… Tiểu Phi, nếu buồn ngủ thì vào phòng tớ ngủ…

Yến Phi cựa mình, mở mắt ra:

-Tiểu Song Song, cậu đó hả… đã mấy giờ mà cậu lại về nhà?

-Trưa rồi cô nương, ngủ ngon quá chẳng biết giờ giấc gì cả…đã 12 giờ…

Yến Phi đột ngột mở mắt, kêu lên:

-Cái gì, 12 giờ sao, trời ạ trễ thế, tớ còn phải chuẩn bị bữa trưa cho
mọi người, nhóc AThiên mà đói thì thế nào cũng réo ầm ĩ cho xem… còn
Tiểu Hạo Tử nữa chứ…

Lục Song Song ngớ ra, còn chưa hiểu gì thì Yến Phi đứng bật dậy chạy vụt xuống bếp, Song Song cũng đi theo luôn. Dưới bếp, Yến Phi mặc tạp dề
vào:

-Đoảng thật, sao lại ngủ quên thế này… mà trưa nay mọi người muốn ăn món gì nhỉ… chắc sẽ nấu mì, bé Thanh thích ăn mì mà… còn mẹ thì sao…

Ngay cửa phòng bếp, Lục Song Song cứ đứng nhìn hành động gấp gáp của cô
bạn, cô gái không ngừng lẩm bẩm xem trưa nay sẽ nấu món gì cho... “mọi
người!”. Song Song khẽ thở dài, cất tiếng:

-Tiểu Phi, cậu làm gì vậy, cậu đang ở nhà tớ mà, cậu đã rời khỏi nhà họ
Du từ tối hôm qua rồi nên không cần chuẩn bị bữa trưa cho họ đâu.

Câu nói ấy vừa dứt thì như có luồng điện xẹt ngang qua khiến Yến Phi
“tỉnh ra”. Con bé đưa mắt nhìn gian nhà bếp, đúng rồi đây đâu phải phòng bếp của nhà họ Du, bình thường lẽ ra còn có 3 chị em Trúc Linh nói cười với nó.

-Ừ… tớ ngớ ngẩn thật… tự dưng hồ đồ thế này… - Yến Phi cười bảo.

Lục Song Song thấy được nỗi buồn đọng lại trong mắt cô bạn thân.

Xế hôm đó, Yến Phi đi dạo ngoài khu vườn nhỏ của nhà Song Song. Con bé
ngồi xuống chiếc xích đu gỗ, khẽ nhích chân đung đưa xích đu qua lại.
Yến Phi thở ra, đôi mắt to tròn linh động thường ngày giờ đây bỗng nhiên trở nên buồn bã. Nỗi buồn nặng trĩu len qua cái nhìn không chớp của Yến Phi. Con bé giương mắt nhìn chăm chăm vào không trung, chẳng biết đang
nhìn cái gì nữa… Rồi tự nhiên nó thấy…

-Chị Tiểu Phi ơi, chủ nhật này chúng ta đi cắm trại nhé?- Du Thiên hớn hở.

-Cắm trại? Ừ, cũng được! Vậy có bao nhiêu người đi?- Yến Phi gật gù hỏi.

-Chỉ em và chị thôi!- Du Thiên gian sảo.

Cốp! Du Phương gõ đầu em trai 1 cái thật kêu: -Vớ vẩn, em đi mà không rủ mọi người à? Em có chị dâu rồi nên bỏ rơi chị ruột chứ gì?

-Ui da, em giỡn thôi!- thằng bé rờ đầu-