Tác giả: Võ Anh Thơ
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.
Được rồi, tất cả chúng ta sẽ cùng đi.
Yến Phi cười cười rồi như nhớ ra gì đó liền hỏi:
-Ủa, mà mọi người đâu có ra nắng được đâu mà đi cắm trại?
Nghe vậy Du Phương và Du Thiên nhìn nhau… cười lớn. Yến Phi còn ngớ người thì giọng Du Thanh đã cất lên:
-Chị ngốc thật, AThiên nói cắm trại nhưng chỉ là chơi trong vườn thôi.
-À hóa ra vậy, nhóc AThiên đáng ghét! Mà bé Thanh cùng chơi chứ hả…
-Ừ thì cũng chơi…
-Em chơi vì chị à?- Yến Phi dò xét.
-Còn lâu, tui chơi vì mọi người cớ sao lại vì chị…
Yến Phi chợt cười nhẹ, nhớ gương mặt Tiểu Thanh lúc ấy đến giờ vẫn còn
buồn cười. Yến Phi nhìn lại, nhưng lần này chẳng có ai cả ngoài khu vườn vắng lặng như ban đầu, hóa ra khi nãy là ảo ảnh. Yến Phi lại thở ra
buồn bã.
Ào! Ào! Gió nổi lên nghe xào xạt, mấy cánh hoa bị gió thổi tung bay lòa
xòa xuống đất. Thấy khung cảnh này con bé lại nhớ đến ngôi nhà gỗ. Yến
Phi co người lại ngước nhìn lên cao. Bỗng, có cái gì đấy khiến Yến Phi
xoay mặt sang bên phải. Mắt con bé tròn xoe khi thấy hình bóng ai đó
trong làn hoa lất phất. Mái tóc đen mềm mại trải trong gió trông rất
quen thuộc… Rồi người đó quay qua… Trái tim Yến Phi như ngừng đập khi
thấy đó là Du Hạo. Cậu lại nhìn ngây ngô rồi mỉm cười, tiếp đến là giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
-Phi Phi!!! Sao cậu ngồi 1 mình vậy?
Gió lớn đến mức làm tai Yến Phi ù đặc. Bất ngờ, ai đấy đặt tay lên vai con bé, nó giật mình xoay lại.
-Tiểu Phi, cậu làm gì ngẩn người thế?- Song Song hỏi.
-Song Song, là cậu à… tớ không sao!
Lục Song Song ngồi xuống bên cạnh: -Cậu có tâm sự, nói tớ nghe đi…
Yến Phi im lặng, vài giây sau nó khẽ quay mặt:
-Đêm qua khi biết người nhà họ Du là ma tớ đã dứt khoát chạy đi, không
lưỡng lự… không tiếc nuối… vậy mà tại sao bây giờ… tớ lại nhớ mọi người
thế này… tớ không biết phải làm gì nữa… tớ rối lắm…
Song Song nhìn bạn rồi mỉm cười:
-Tiểu Phi, nghe tớ này, thay vì cứ mãi nghĩ gia đình họ Du là ma thì sao cậu… không nghĩ lại những gì họ đã làm cho cậu!!! Họ có yêu thương cậu
không…
Nghe xong mắt Yến Phi mở to, đúng rồi, tại sao con bé lại không nghĩ thế nhỉ. Chính câu nói của Song Song đã khiến Yến Phi tỉnh ngộ. Từ lúc bước chân vào nhà họ Du, con bé đã sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Tất cả mọi
người trong nhà ai cũng yêu thương nó. Tuy không ai nói ra nhưng Yến Phi cảm nhận được điều đó qua việc họ quan tâm lo lắng cho nó như thế
nào…còn có cả Tiểu Hạo Tử! Trong giây phút ấy, những kỷ niệm tươi đẹp
với những người nhà họ Du chợt ùa về…
-Tiểu Phi, tớ tin chắc rằng họ đã rất yêu thương cậu đúng không?- Song
Song lên tiếng- với lại, suy cho cùng cũng nhờ họ mà cậu trả hết nợ,
thoát khỏi bọn cho vay tàn bạo trở thành người tự do!
Yến Phi không hiểu sao mình lại muốn khóc.
-Nhưng liệu tớ có thể quay về nhà họ Du nữa không?
-Chỉ cần cậu muốn thì sẽ được, tớ tin rằng họ đang rất mong cậu trở về!
Yến Phi đột nhiên nhớ lại cảnh Du Hạo nắm tay nó, khi ấy ánh mắt của
cậu… ánh mắt đó rất giống con bé… 10 năm trước…! Không lưỡng lự, Yến Phi lập tức chạy vụt đi… Song Song dõi mắt theo, lắc đầu:
-Chà, không ngờ cuối cùng cậu lại tiếp tục “làm dâu nhà ma”!
Tại nhà họ Du, mọi người đang ngồi ở phòng khách thì Trúc Lâm bước vào, gương mặt mừng rỡ:
-Bà chủ, các cô cậu chủ… xem ai này!
Tất cả vô cùng kinh ngạc khi Yến Phi xuất hiện ngay cửa. Nó nhìn mọi người rồi mỉm cười:
-Mẹ, chị Tiểu Phương, bé Thanh, nhóc AThiên… Tiểu Phi đã trở về đây!
Yến Phi nhẹ nhàng bước chân vào nhà, bà chủ Du vẫn chưa hết ngạc nhiên:
-Tiểu Phi, con… là con sao… con đã trở về….
-Tiểu Phi, em…
Du Phương ngừng nói vì Yến Phi ngăn lại:
-Mọi người khoan hãy bàn về việc này, bây giờ con rất muốn biết sự thật
về dòng họ Du, biết thật cặn kẽ về “nguồn gốc” của mọi người! Tại sao
nhà họ Du vốn là ma lại muốn kết hôn với con người?
Tất cả những người kia đưa mắt nhìn nhau, Yến Phi ngồi xuống chiếc ghế ở cạnh đó giương mắt nhìn họ như thể chờ đợi “sự thật”. Bà chủ Du bảo:
-Con đã muốn thế thì để chị Du Phương nói cho con nghe về dòng họ Du cũng như là về loài Nhật Ma…
Du Phương thở ra, 1 lúc sau cô lên tiếng:
-Ngoài thế giới của loài người còn có 1 thế giới song song cùng tồn tại
là thế giới ma. Từ xa xưa ma là loài rất đáng sợ, chuyên hút máu người
nhưng bên cạnh đó cũng có những con ma rất hiền lành. Và những con ma
hiền lành này không biết từ khi nào đã trở thành bạn của con người… Rồi
trải qua mấy chục năm, những con ma hiền đột nhiên có các dấu hiệu kỳ lạ đó là chúng dần dần xuất hiện được vào ban ngày, có thể hiện hình nhiều lần trước mặt con người…nguyên nhân là do trong quá trình tiếp xúc
những con ma hiền vô tình nhận được lượng lớn “dương khí” từ người. Thế
là từ đó trong thế giới ma chia làm 2 nhóm: 1 nhóm ma chỉ xuất hiện về
đêm, chuyên hút máu và làm hại co