Tác giả: Võ Anh Thơ
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.
n người, nhóm Dạ Ma. Nhóm còn lại là
những con ma xuất hiện được vào ban ngày, làm bạn và luôn giúp đỡ loài
người, nhóm Nhật Ma, còn gọi là “Ma ngày”!
-Vậy mọi người là nhóm Nhật Ma?- Yến Phi hỏi.
-Umh… - Du Phương tiếp- sau đó loài người tốt bụng đã
đồng ý kết hôn với những con Nhật Ma, sinh ra “thế hệ con lai” đầu tiên
mang 2 dòng máu của người và ma. Điều đó trong thế giới ma gọi là “dòng
máu không thuần chủng”. Thế hệ con lai ấy có hình dáng của con người và
có phép thuật của loài ma… Tuy nhiên những Nhật Ma lai cũng còn những
hạn chế là chưa thể tiếp xúc với ánh nắng, vẫn phải uống máu mỗi tháng 1 lần để duy trì sức mạnh… Cũng từ đó luật lệ tổ tiên Nhật Ma ban ra
rằng: Các thế hệ Nhật Ma đều phải cố gắng lấy vợ hoặc chồng là con
người, để làm gì em biết không? Đó là để giúp cho Nhật Ma ngày càng
“tiến hóa”! Và sự thật đúng như thế, trải qua mấy trăm năm, những Nhật
Ma lai ngày càng phát triển lên “bậc cao mới”. Em hãy nhìn chị, bé
Thanh, AThiên và AHạo thì sẽ hiểu, cả 4 đều chẳng khác nào con người, từ hình dáng đến cách sống, việc ăn uống sinh hoạt… Việc “lấy vợ hoặc
chồng là con người” mục đích rất đơn giản, giúp cho Nhật Ma dần dần trở
thành loài người. Bây giờ em đã hiểu tại sao nhà họ Du lại tìm 1 cô con
dâu là người rồi chứ?
-Vâng… bây giờ thì em đã hiểu!
-Nhưng việc “lấy vợ hoặc chồng là con người” chẳng dễ dàng chút nào, mặc dù con người làm bạn với Nhật Ma nhưng đa số họ đều không dám lấy ma.
Cũng chính điều đó đã gây ra vết thương lòng cho anh AHạo. 1 năm qua,
tổng cộng có 30 cô gái đến xin làm dâu rồi sau đó tất cả 30 người đều
lần lượt bỏ đi khiến anh ấy buồn bã thậm chí có lúc anh ấy nghĩ rằng
không cần lấy vợ nữa…- Du Thiên bỗng nhiên chững chạc.
Nghe thế Yến Phi thấy nhói cả tim, bỗng chốc nó nhớ lại lời Du Hạo lúc
trước “…Trước đây cũng có vài người xuất hiện trong ngôi nhà này nhưng
rồi họ lần lượt bỏ đi..”
-Em còn muốn hỏi gì nữa nào. Tiểu Phi?
-A… dạ còn về việc… Tiểu Hạo Tử… uống máu… em không rõ lắm…
-À, cái đó hả… Thật ra tất cả các Nhật Ma đều như vậy không riêng gì
AHạo. Mỗi Nhật Ma đều có “thời kỳ cần máu”. Và khi Nhật Ma nào đến thời
kỳ của mình nó sẽ rất mệt mỏi, yếu ớt, da thường xanh, lạnh băng…chỉ đến khi uống máu vào thì mới khỏe mạnh trở lại. Đó là lý do vì sao gần 1
tháng qua em thấy AHạo có vẻ yếu ớt là vậy. AHạo cứng đầu lắm, dù đã đến “thời kỳ cần máu” nhưng nó nhất quyết không chịu uống, nó rất ghét máu, nó muốn trở thành 1 con người thật sự… Thế nhưng dù sao đi nữa cơ thể
của thế hệ Nhật Ma bây giờ vẫn còn đòi hỏi phải có máu!
-Thảo nào hôm qua em thấy sức khỏe cậu ấy rất tệ hóa ra là vì thế!
-Ừ, chiều hôm qua vì đến cùng cực nên AHạo đành phải uống máu… còn chị
và 2 đứa này thì… đã uống rồi, nhưng em yên tâm Nhật Ma chỉ uống máu
động vật thôi nên em không cần sợ sẽ trở thành “bữa trưa” đâu.
Yến Phi bật cười trước lời nói đùa của chị chồng.
-Thế còn lũ Dạ Ma thì sao ạ?
-Dạ Ma là những con ma rất độc ác, chúng hút máu và rất thích làm hại
con người. Nhật Ma phải tìm cách bảo vệ con người khỏi tay Dạ Ma! Vì đó
là lời hứa của tổ tiên Nhật Ma, tất cả thế hệ Nhật Ma sau này dù thế nào đi nữa vẫn luôn bảo vệ con người… Như AThiên nói, Nhật Ma nợ con người
món nợ ân tình!-Du Phương cười-Thế nên thỉnh thoảng vể đêm thường có các cuộc chiến xảy ra giữa 2 phe đối nghịch. Dạ Ma mạnh nhất là vào đêm
trăng tròn, khi đó chúng sẽ được hiện hình… chính thế nên đêm qua em mới thấy được hình dáng của những con Dạ Ma!
Yến Phi gật gù, giờ thì những điều thắc mắc đã rõ hết rồi. Du Thiên chợt hớn hở: -Nãy giờ chị đã nghe chị Tiểu Phương nói về nhà họ Du và Nhật
Ma bây giờ đến lượt chị Tiểu Phi cho mọi người biết vì sao chị lại quay
về?
-AThiên nói đúng, con hãy nói đi!- bà chủ Du giục.
Yến Phi ngồi im trong chốc lát, vài giây sau giọng vang lên thật khẽ:
-Khi biết mọi người là ma con đã rất sợ… nên đã chạy ngay không 1 chút
luyến tiếc… con tự nhủ sẽ không về nhà họ Du nữa, sẽ trở về với cuộc
sống trước đây của mình. Nhưng rồi suốt cả ngày hôm nay con lại rất nhớ
mọi người… nhớ mẹ, nhớ chị Tiểu Phương hay đùa, nhớ nhóc AThiên nghịch
ngợm cả gương mặt khó chịu của bé Thanh, nhớ 3 chị em Trúc Linh và nhớ
Tiểu Hạo Tử… để rồi con phát hiện ra 1 điều…
Yến Phi đưa mắt nhìn tất cả mọi người, mỉm cười:
-Con phát hiện ra rằng… không biết từ lúc nào con đã xem nhà họ Du là
gia đình của mình!!! Con phát hiện mình bắt đầu yêu thương mọi người,
thấy cần mọi người…
Câu nói của Yến Phi khiến những người nọ tròn xoe mắt, ai ai cũng ngớ người ra vì ngạc nhiên.
-Có thật là cô chủ Yến Phi không sợ nhà họ Du nữa?- Trúc Lam dịu dàng.
Yến Phi cười cười, tiếp:
-Bố mẹ tự tử để lại cho em 1 món nợ lớn. Suốt 4 năm, ngày nào bọn cho
vay cũng đến, chúng đập phá và làm đủ mọi thứ để bắt em phải đưa tiền…
Buồn cười thật, chúng là con người nhưng