Tác giả: Võ Anh Thơ
Ngày cập nhật: 00:01 16/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
ói “cám ơn” chứ không phải do xuất phát từ lòng tốt như cô nói?
Yến Phi chợt thấy bối rối vì câu nói đúng đó của anh chàng xa lạ.
-Không… chỉ là.. tôi…
-Thôi được, tôi sẽ nói “cám ơn cô”. Được rồi nhé!
Dứt lời AJ quay bước. Yến Phi đứng tần ngần, con bé cười cười:
-Cái gì vậy chứ, cậu ta sao lại… mình đã giúp phải 1 tên chẳng ra gì à, vớ vẩn thật…
Yến Phi nhìn nhìn bóng dáng của AJ, nó như nhớ ra điều gì:
-À, chẳng phải đây là người lúc sáng mình vô tình đụng phải sao? Trùng
hợp thật, gặp 2 lần… lần nào cũng xui xẻo cả… nhưng vì sao mình lại có 1 cảm giác rất thân quen với anh ta, đặc biệt là… đôi mắt buồn? Không
thể, tên đáng ghét đó không thể là “cậu ấy” được, chắc nhầm lẫn thôi…
Đứng 1 lúc, Yến Phi trở lại vào tiệm mì.
Access chui ra, vẻ như rất đắc ý thì phải:
-Sao rồi, ác ma AJ, cậu đã biết sức mạnh của “túi tiền” chưa?
-Thế giới con người thật khó hiểu… chẳng biết đâu mà lường…
-Gì chứ, sao lại nói vậy, chẳng phải cậu… cũng là con người ư?
AJ im lặng, vài giây sau cậu cười:
-Phải, ta là con người… đã 10 năm ta mới trở về phố Hoa Đạo và lần trở về này mục đích là… tìm nhà họ Du báo thù!!
-Cậu về rồi sao, Phi Phi?- Du Hạo thấy cô gái bước vào vườn hoa nhà gỗ.
-Umh, tớ mới về… cậu làm gì thế, đến giờ ăn tối rồi!
-Không, chỉ chăm sóc lại mấy chậu hoa thôi. Vậy chúng ta đi ăn tối.
Yến Phi gật đầu toan bước đi thì chợt Du Hạo gọi: -Phi Phi!
Con bé quay lại, Du Hạo từ từ giơ tay ra, gãi đầu:-Nắm tay nhé!?
Yến Phi ngẩn ra chốc lát rồi mỉm cười… Nhẹ nhàng, nó đặt tay lên tay anh chàng. Du Hạo luồng những ngón tay qua tay vợ, siết chặt.Yến Phi quàng
tay ôm cánh tay người chồng trẻ, đầu dựa vào vai anh.
-Hôm nay ở tiệm mì có gì vui không?- Du Hạo âu yếm hỏi.
Yến Phi chợt nhớ đến anh chàng “ăn quỵt” đáng ghét hồi sáng, nó lắc đầu:
-Không có gì… chỉ gặp vài chuyện bực mình thôi!
-Chuyện gì mà khiến “vợ tôi” bực mình thế nhỉ?- Du Hạo đùa.
Yến Phi bật cười: -Ai là vợ cậu hả, đáng ghét!
Cả 2 nhìn nhau cười cười, tung tăng bước đi…
Ở 1 bãi đất trống, bước chân của AJ chậm chạp, đạp lên những nhánh cỏ
nghe xoạt xoạt. Màn đêm bao phủ khắp nơi, chẳng có gì ngoài gió đang vờn nhau và ánh trăng treo cao. Đồng hồ điểm đúng 11h đêm, cái thời điểm mà ai cũng thấy bất an. Bóng tối luôn là bạn đồng hành của tội ác và còn
là lúc để bắt đầu cuộc “đi săn”. AJ hiểu rõ điều đó…
-Cậu có chắc lũ Dạ Ma sẽ xuất hiện ở đây?- Access nhìn quanh.
-Acc, mi quên là lũ Dạ Ma thích “món” gì nhất sao?- AJ cất giọng.
-Dạ Ma… chúng thường thích… “con người”!
-Đúng, chỉ cần nơi đâu có người thì chúng sẽ kéo đến ngay.
-Ý cậu là… ở đây có “mồi” ư?- Access nhíu mày- Là ai, sao tui không thấy?
AJ cười, ánh mắt thật đáng sợ:
-Là ta!! Ta chính là “con mồi” của chúng… bởi vì ta là con mgười!!!
AJ vừa dứt lời thì bắt đầu có những chiếc bóng bay vèo vèo qua lại.
Thoảng trong gió mùi hôi của đất ẩm cũng hòa vào đó. Nghe thật khó chịu! Không gian yên lặng xung quanh bị phá tan khi vài âm thanh nhộn nhào
nào đấy vang lên… dường như có rất nhiều người. Bịch! Bịch! Bịch! Những
cái bóng từ trên cao nhảy xuống, chân chúng chạm đất… AJ vẫn đứng yên,
cậu không tỏ ra gì cả, không sợ hãi chỉ… nở 1 nụ cười! Nụ cười đắc ý.
AJ khẽ nhìn nghiêng, trong bóng tối im lặng đến đáng sợ, thời gian như
bóp nghẹt mọi thứ… cũng là lúc những cái bóng đen cao liêu xiêu cùng đôi mắt đỏ lè hiện dần. Xem ra có vẻ khá nhiều, cỡ chừng 1 đám… Lũ Dạ Ma!
Lũ Dạ Ma háu đói tiến lại gần vị khách lạ bỗng dưng xâm nhập địa bàn của chúng. Và điều khoái nhất, đó lại là 1 con người…
-Sao lại có 1 thằng bé trắng trẻo ở đây nhỉ?- không rõ con nào trong đám đã cất giọng thèm thuồng- Tao nghe “mùi” thấy thơm lắm, hehe…
-Ừ, đúng lúc tao đang đói lại bất ngờ xuất hiện miếng mồi ngon như thế, thật là tuyệt….- con thứ 2 rít dài cái chữ “tuyệt”.
-Tuy hơi ít nhưng có còn hơn không!- lại thêm con thứ 3.
Cứ thế đám Dạ Ma lần lượt kháo nhau, vẻ thích thú lắm… Access rúc vào cổ áo AJ, nó “sợ” nhất là Dạ Ma! AJ chờ cho đám Dạ Ma “hân hoan” xong thì
lên tiếng:
-Thủ lĩnh của tụi bây đâu!?
AJ vừa dứt lời thì lũ Dạ Ma nhìn nhau, chúng không tin vào tai mình… Vài giây sau, tất cả cười rú man dại:
-Hahaha… tao có nghe lầm không, thằng đó bảo “thủ lĩnh” của chúng ta đâu kìa… oắt con mày không biết mày đang gặp ai à?
AJ cười phì, cậu ngước mặt lên trời thở ra:
-Chính bọn mày mới không biết bọn mày đang gặp ai thì đúng hơn!!
-Láo toét… tao phải nhai xương mày mới hả tức…
Roẹt! Tên Dạ Ma chưa nói hết câu thì há hốc mồm khi 1 bàn tay sắt lạnh
chọc thủng phần bụng của nó. Con Dạ Ma nhìn xuống, AJ nhìn nó với đôi
mắt toát lên