Cold Guy, Sanity Girl And The 1St Fiction
Tác giả: kakatiti88
Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015
Lượt xem: 1341616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.
lực, mang theo một luồng khí
lạnh, theo sau là một đoàn “tì tùng”, gồm khoảng 5 người. Du Du cố hơi
ngước mặt lên để thấy được lão phu nhân.
- “Con chào mẹ!” Lời của bà chủ.
- “Chúng cháu chào bà!” Lời của 2 cậu chủ.
Du Du chỉ nhìn thấy từ đằng sau lưng, và khi bà ta ngồi xuống thì nó mới
được diện kiến hoàn toàn. Toàn bộ đều trái với những gì nó nghĩ, bà bà
là một người của quyền lực. Nếu như sự lạnh lùng của bà chủ là 5, thì
lão phu nhân lại là 10,. Bà tuy đã già, nhưng nhìn vô cùng minh mẫn, và
tác phong rất “doanh nghiệp”. Khuôn mặt đầy khắt khe, bà không hề có nụ
cười trên mặt.
- Mẹ có việc gì về gấp mà không báo trước thế ạ?
- Công việc quản lý tập đoàn của cô ổn chứ?
Câu nói đầu tiên của lão phu nhân vang lên, và đặc biệt lại kêu bà chủ bằng “cô” làm cả căn phòng run sợ, một giọng nói khàn khàn của tuổi già,
nhưng rất dứt khoát và quyết liệt. Du Du có thể cảm nhận được sự sợ sệt
của hầu hết tất cả nhân viên ở đây.
- Con nghĩ là mẹ nắm rõ hơn ai hết mà, chẳng phải mẹ luôn theo dõi con đó sao?
Ánh mắt đầy vẻ đối đầu, như “gây sự” của bà chủ làm nó thót tim, xem chừng giữa mẹ chồng nàng dâu đang có mâu thuẫn.
- Tôi chỉ muốn chắc rằng cô quản lý tốt công việc mà INNO đã tạo dựng, chứ không hề có ý theo dõi công việc làm ăn của cô.
- Vâng con hiểu.
Tự nãy giờ Thiên Tư và Thiên Tứ vẫn đứng im lắng nghe không thốt lời nào,
gương mặt cũng không chút biểu hiện gì. Có lẽ cũng đang run sợ chăng?
Điều đó chứng tỏ người đàn bà này rất có thế lực ngay cả trên thương
trường, lẫn trong gia đình.
- Lần này ta về đây không phải vì công việc, mà ta vừa nhận được cái này.
Nói rồi, bà chìa tay ra. Tức thì một nhân viên bên cạnh khẽ cuối đưa cho bà một mẩu giấy. Bà đứng lên và đi về phía Thiên Tư và Thiên Tứ, chìa mẩu
giấy trước mặt họ.
- Cháu học hành như vậy đó hả Thiên Tư?
Lúc này thì Du Du có thể đoán được tờ giấy ấy là gì, có lẽ là thành tích
thi đứng thứ 98 của Thiên Tư. Công nhận tin tức được lan truyền nhanh
thật. Du Du tự thấy trong lòng khoái trá, nó cười đắc chí, như là bà bà
đang thay nó trả thù vậy. Tên Thiên Tư kì này chết chắc
- Sao cháu không nhìn vào anh Thiên Tứ để học hỏi?
- Nội, nội cũng biết từ nhỏ đến giờ cháu không thông minh bằng anh mà!
Thiên Tư bỗng mè nheo, nhõng nhẽo làm Du Du hơi ngạc nhiên. Với người đàn bà
lạnh lùng này mà nhõng nhẽo coi chừng bà ta đem ra “trảm” ngay. Nó đang
tưởng tượng ra cảnh bà bà lên gối, thụi vào bụng THiên Tư để làm hình
phạt cho việc học hành kém cỏi như vậy. Không ngờ, cũng có người thay nó trả thù Thiên Tư, với vai trò là người làm, nó chưa bao giờ chơi được
cậu ta một vố nào cho hả hê, đúng là trời giúp, “diamond cut diamond”
mà! Nghĩ đến đó, nó không nén nổi cười, bất chợt tiếng cười trong trí
tưởng tượng bật ra thành tiếng….
- Ha ha…
Du Du quên rằng, trong căn phòng này, giây phút căng thẳng này, mọi tiếng
động nho nhỏ cũng có thể gây sự chú. Đã vậy, nó lại có một hành động vô
cùng “khác thường”. Vẻ mặt đắc chí, mắt thì nhắm lại, gật gù khi nghĩ
đến cảnh “đổ máu” của Thiên Tư, làm khuôn mặt Du Du bây giờ nham nhở vô
cùng. Khi nó từ từ hé mắt ra, thì cái miệng bắt đầu méo xệch. Mọi người
đang hướng về nó, tất cả người làm nhìn nó bằng ánh mắt lo sợ, chị Uyển
Thanh thì xanh cả mặt, khi đã cố ra hiệu mà vô ích. Cả bà chủ, THiên Tư
và Thiên Tứ đều nhìn nó đầy ngạc nhiên, và điều đáng sợ nhất lúc này
là….Nó không dám nhìn về phía đó, liền cúi gằm mặt xuống. Không khí
trong phòng lúc này mới thật sự đáng sợ….NÓ mong mình lúc này sao có thể biến thành làn khói bay đi không một dấu vết…
Tia nhìn của lão phu nhưng lia qua hàng người làm đang đứng. Ánh mắt bà
dừng ngay đúng Du Du mà không phải ai khác. Tim nó dường như bây giờ
nghe rõ từng tiếng đập. Nó mong cho qua chuyện, nhưng sự đời nào dễ dàng như vậy.
- Con bé vô duyên này là ai?
- “Dạ đó là người làm mới ạ!” Lời của bà chủ
- Tại sao không mặc đồng phục người làm?
Nó muốn mở miệng ra giải thích, nhưng không hiểu sao cổ họng đã bị cứng lại, không thể phát ra thành lời. Nhưng cũng may…
- “Dạ tại bạn ấy mới đi học về ạ!” Tiếng của Thiên Tứ. Cậu ấy cũng không dám gọi nó bằng 2 từ”cô bé” trước mặt lão phu nhân.
- Hình như đồng phục này của Nhất Kim TOYO!
- Dạ đúng ạ! Tiếng của Thiên Tư.
- Tại sao cô ta học ở đó!
Không có tiếng trả lời, không gian bây giờ tĩnh mịch đến nỗi một tờ giấy rơi
xuống cũng có thể nghe rất rõ, lão phu nhân hỏi một câu hỏi mà đến nó
cũng không biết tại sao. Lão phu nhân đứng dậy và bước gần về phía nó,
từng bước đi của bà trùng với nhịp tim của nó, không thể thở được nữa
rồi, nó sợ sẽ xỉu mất…
- Kì thi vừa rồi đứng thứ mấy?
- “Dạ… dạ…thứ…11” Du Du nói trong sợ hãi.
- Tốt, Thiên Tư, đây sẽ là gia sư của cháu trong thời gian tới.
Du Du chỉ biết há hốc miệng rồi căng mắt ra nhìn. Nhất định không đượ