Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao

Ngôi Nhà Có Cánh Cổng Cao Cao

Tác giả: kakatiti88

Ngày cập nhật: 23:54 15/12/2015

Lượt xem: 1341607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.

c,
không được, không thể dây dưa thêm vào cái gia đình kì quái này, mà lại
là gia sư của cái tên mà nó ghét cay ghét đắng nữa chứ, nhưng sao miệng
nó cứ cứng đơ ra, không nói được lời nào.

- Sao có thể như vậy được nội, cháu không học với đồ nhà quê đó đâu.

- Cháu không được có ý kiến ở đây, kết quả vừa rồi làm ta rất thất vọng. sao hả cô gái?

Đột nhiên lão phu nhân lại quay sang dò hỏi nó, làm nó vô cùng bối rối.

- Cháu.. cháu

- Nếu đồng ý ta sẽ không tính sổ việc vô lễ vừa rồi, lương gia sư sẽ trả gấp đôi công việc làm ở đây.

- Cháu đồng ý!

Có thể trả lời ngay tức khắc như vậy là vì khi nhắc đến tiền là đầu óc Du
Du quay cuồng ngay. Nó ở đây cũng là vì muốn trả nợ cho gia đình, nên
việc trừ nợ sớm chừng nào hay chừng đó. Đã vậy, nghe đến 2 từ “tính sổ”, nó biết khi từ chối, ắt hẳn sẽ có một kết cục không tốt. Nó trả lời mà
đầu óc vẫn mơ màng…đếm tiền.

- Tuy nhiên với điều kiện là kì kiểm tra sau, Thiên Tư phải nằm trong top 20. Cô đồng ý không?

Đứng trước sự lựa chọn “bắt buộc” này, dường như không còn đường nào khác, nó gật đầu.

- Dạ cháu đồng ý ạ!

- Tốt, còn về Thiên Tư, nếu không chịu học, ta sẽ tịch thu thẻ tiền của
cháu, và không cho đi đâu hết. Bây giờ ta lên phòng nghỉ, sáng mai lại
phải đi ngay.

- Sao mẹ đi gấp thế ạ?

- Các người đâu thích ta ở đây.

Nói rồi lão phu nhân đi lên lầu, để lại sau lưng bao tiếng thở phào nhẹ nhõm.

***Du Du ngồi ở chiếc ghế sau vườn, nằm rạp xuống bàn, lòng đầy những suy
nghĩ, và lo âu. Tại sao lúc đó nghe đến “tiền” là đầu óc cứ mê muội cả
lên, không chịu suy nghĩ cho kĩ, để giờ phải mang bao nhiêu là trách
nhiệm. Bỗng có tiếng bước chân lại gần, nó quay ngoắt đầu lại.

- Trông cô bé có vẻ lo lắng!

- Tại sao lão phu nhân lại chọn mình mà không phải là cậu, kết quả của cậu quá tốt mà!

- Vì bà bà biết Thiên Tư tự ái rất cao, không bao giờ nó chịu học từ người anh của nó đâu.

- Vậy tại sao không phải là một người có kinh nghiệm giảng dạy, mà lại là mình?

- Bà bà đã chọn thì ắt là bà đã nhìn ra ở cô bé cái gì đó có thể giúp đỡ
cho Thiên Tư. Bà bà không bao giờ quyết định một việc hời hợt, mà ắt hẳn phải có nguyên nhân. Cô bé cứ yên tâm đi, và thử sức mình xem sao?

- Sao sau lưng 2 cậu lại gọi lão phu nhân bằng cái tên như vậy, không sợ bị nghe thấy sao?

- Bà bà rất thương 2 anh em, lúc nhỏ bà sống ở INNO bà rất chiều chuộng
nhưng cũng rất nghiêm khắc. Từ khi bố mất, bà bà phải đứng ra lo cho
INNO, và chia sẻ công việc với mẹ, nên 2 người ấy trở nên lạnh lùng vậy
thôi, chứ trong lòng vẫn rất yêu thương gia đình. 2 chúng mình đều hiểu, trên thương trường, sự đấu tranh, thủ đoạn đã tạo ra cho 2 người 2 bộ
mặt như vậy.

- Mình hiểu rồi. Mình sẽ cố gắng giúp Thiên Tư.

Du Du thở dài, trong lòng nặng trĩu. Liệu Thiên Tư có chịu hợp tác mà học
hành đàng hoàng với nó, hay 2 đứa chỉ ngồi vào bàn cãi vã vài câu rồi bỏ cuộc. Bao nhiêu rắc rối đang diễn ra trong đầu nó, nhưng vẫn còn vài
tia sáng của tiền công đang lấp lánh, đè bẹp những suy nghĩ tiêu cực của nó. Nó hung dũng đứng dậy, đấm tay vào không khí.

- Được, mình sẽ cố gắng!

Thiên Tứ nhìn thái độ thay đổi nhanh chóng của nó mà mỉm cười thật tươi.

***

- Nghe nói em sẽ kèm cậu chủ Thiên Tư hả? Sướng nha!

- Sao lại sướng hả chị? Em và tên ấy không đội trời chung mà!

- Cậu Thiên Tư xem vậy mà không phải vậy đâu.

- Là sao hả chị?

- Thôi để em từ từ tìm hiểu ra cậu ta, như vậy mới hay.

- Chị dạo này ghê thật! À, em đã điều tra anh Hải Đăng cho chị rồi đó.

- Sao… sao?

- Anh ấy bảo rằng cũng có cảm tình với chị từ lâu rồi mà không dám nói.

- Thật…vậy hả?

- Anh ấy nhờ em hẹn chị đi chơi nữa đó.

- Thật không? Nhưng mà chị và anh ấy nghỉ không cùng ngày.

- Ngày nghỉ ở đây như thế nào hả chị?

- Mọi ngày nghỉ của nhân viên đều xếp lệch nhau, để khi người này nghỉ
thì người kia làm thay. Mà chị thường thấy anh ấy nghỉ không cùng ngày
với chị.

- Việc này để em năn nỉ quản gia Pix, xếp ngày nghỉ cho 2 anh chị trùng nhau, chắc không có vấn đề gì đâu.

- Thật không, em sẽ giúp chị chứ?

- Em sẽ cố hết sức, nhưng có lẽ sẽ là chủ nhật. Vì ngày đó em được nghỉ học mới có thể dọn dẹp dùm chị được chứ.

- Em tốt với chị quá!

- A, vừa nhắc, anh Hải Đăng ngồi vào đây.

Hải Đăng bước vào phòng ăn nhân viên, bắt gặp ánh mắt của chị Uyển Thanh,
cả 2 đều ngại ngùng. Du Du đứng lên, nhường chiếc ghế cho anh Hải Đăng
để ngồi gần chị Uyển Thanh. Vừa lúc đó lão Ô cũng vào phòng, nó chạy ra
đon đả chào ông, rồi kéo ông ngồi vào vị trí mà chắc rằng, chút nữa bà
Khaly sẽ ngồi vào cái ghế quen thuộc bên cạnh. Để tránh những cặp mắt
nghi ngờ của những nhân viên khác làm cho 2 cặp đôi này bối rối, Du Du
đã chủ động hỏi những người khác rất nhiều, còn kể chuyện vui,


Lamborghini Huracán LP 610-4 t