XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Siêu Quậy Nổi Loạn

Siêu Quậy Nổi Loạn

Tác giả: Nazu

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2793 lượt.

/>- Mày
có phải lần đầu hẹn hò đâu!

-
Nhưng những lần trước tao chỉ muốn chơi đùa thôi!

My trừng
mắt nhìn nó. Nó lại thở dài thêm một cái. Cô bạn của nó đúng là thay đổi quá.
Trước đây, My phải nói là một playgirl thứ thiệt. Với nhỏ, không bao giờ có
khái niệm yêu. Tình yêu với nhỏ là thứ để chơi đùa. Nhỏ đùa giỡn với tình yêu của
không biết bao nhiêu anh chàng si tình. Yêu rồi lại đá, dá rồi lại yêu, nhưng
tuyệt đối không có chuyện thật lòng. Vậy mà từ khi gặp Minh, My hoàn toàn thay
đổi. Những cuộc tình ngắn ngủi trước đây đều chấm dứt. Nhỏ dứt mình ra khỏi những
cuộc ăn chơi đua đòi, dường như trở thành một cô gái ngoan hiền, ngoại trừ...
haizzz, một vài tính nết không đời nào thay đổi. Nhưng không sao. Người ta nói
gian sơn dễ đổi, bản tính khó rời mà.

- Rồi
rồi, tôi biết lần này là thật. Nhưng cô cũng không thể làm làm người khác hoa mắt
chóng mặt như vậy được. Mày làm tao sắp chết vì hoa mắt rồi đây này!

- Hoa
mắt thì làm sao mà chết được. - My trừng mắt, với nó. - Tao hiện tại không có
tâm trạng bình ổn mà ngồi yên như mày.

Nó lắc
đầu, không nói gì thêm, mặc kệ cô bạn mình muốn làm gì thì làm.

- A! Đến
rồi!

My đột
nhiên hét lên khiến nó giật mình, phải nhòm dậy, nhìn ra ngoài cửa. Đúng là có
hai chiếc xe đang đỗ ngoài cổng. Nó cười tinh quái nhìn cô bạn:

- Đến
đúng lúc thật! Đến muộn chút nữa chắc mày đã thành nàng Tô Thị chờ chồng.

- Nói
vớ vẩn cái gì thế? Mày có tin tao đập cho cái mặt mày không nhận ra nổi không?

- Được
rồi, được rồi, Gì nóng thế?

Nó cười
hì hì, vội nhảy khỏi ghế, tránh móng tay sắc bén của cô bạn cào tới.

- Con
quỷ! Cứ liệu hồn với tao!

My giơ
móng tay đe dọa rồi ra mở cổng khi nghe tiếng chuông cửa bên ngoài. Bộ dạng rõ
ràng là dữ dằn nhưng nó biết, cô nàng đang cố che giấu sự xấu hổ của mình thôi,
vì nó đã liếc thấy đôi má ửng đỏ của My. Thế là, tiếng cười trêu chọc lại càng
lớn hơn, làm gương mặt My đã đỏ giờ lại càng đỏ dữ. Đôi má lúc này đã có thể
sánh ngang với cà chua về độ đỏ tươi tắn =)).

- Ồ!
Hôm nay trông em rất đặc biệt! - Minh nhìn My chăm chú rồi mỉm cười. - Đẹp lắm!

- Cảm
ơn thầy!

My lí
nhí nói, không dám ngẩng đầu nhìn lên. Nó thấy vậy, bèn đưa tay lên miệng, che
đi tiếng cười. My quắc mắt sang nó. Nó lập tức im bặt, nhưng khóe miệng vẫn co
giật không ngừng.

- Sao
hôm nay trông cậu đơn giản quá vậy?

Kiệt
không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh nó. Cậu cau mày nhìn nó từ đầu đến chân.
Nó bối rối trước ánh nhìn đó, vuốt vuốt mấy lọn tóc xõa trước trán:

- À...
cái này... tớ vốn không thích quá cầu kì mà!

Thật
ra nó không ăn mặc nổi bật là vì có lí do riêng. Nó cố tình chọn bộ đồ đơn giản
để làm mình chìm đi, giúp My trở nên nổi bật trong mắt "ai đó". Hôm
nay, nó chỉ mặc một bộ cánh đơn giản màu hồng, chít eo, xòe rộng, đính một bông
hoa to bản ở thắt lưng. Mái tóc dài buông thõng, cài lên một chiếc bờm chỏ đồng
màu với váy. Chân đi đôi bốt lông ngắn màu hồng. Ngoài ra không còn gì đặc biệt.
Ngay cả trang sức như vòng cổ, vòng tay hay nhẫn gì đó nó cũng không mang.
Trông nó vô cùng giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ dễ thương khiến người ta không
kìm lòng được mà ngắm nhìn.

- Thôi
được rồi! Như vậy cũng được. Sấp đến giờ rồi, chúng ta đi thôi!

Kiệt
đưa tay nhìn đồng hồ rồi lên tiếng giục. Ba người kia nghe vậy, cũng đồng loạt
quay đầu nhìn chiếc đồng hồ to trong phòng khách rồi lập tức ra xe.


nhanh nhẹn trèo lên xe Kiệt, còn nháy mắt với My. My bối rối, ngượng ngùng một
lát rồi cũng leo lên xe Minh. Hai chiếc xe mau chóng lăn bánh rời khỏi cổng căn
biệt thự nhà nó.

15
phút sau, cả bốn người đã có mặt tại cửa lớn nhà hàng Sweet Love. Haizzz, nói
là bữa tiệc nhỏ nhưng xem chừng cũng không phải là vừa. Nhà hàng này vốn không
hề nhỏ. Bữa tiệc hôm nay là kỉ niệm 5 năm thành lập nhà hàng, nên không thể xem
thường.

Ngay từ
ngoài cửa, những ánh đèn nhấp nháy cùng hàng loạt đã bảo vệ đã cho thấy, bữa tiệc
ngày hôm nay sẽ như thế nào. Nhưng cũng may, cả bốn người đều đã quen với những
bữa tiệc kiểu thế này nên chẳng có ai tỏ vẻ ngạc nhiên cả. Kiệt nắm tay nó,
cùng đi vào bên trong. My e dè khoác tay Minh, sánh vai bước vào. Bên trong nhà
hàng, ánh đèn chùm rực rỡ tỏa sáng không gian đại sảnh. Hôm nay quả thực có rất
nhiều người tới dự tiệc, tất cả đều ăn bận vô cùng sang trọng. Nó nhìn lại mới
thấy mình thực sự là quá mức đơn giản. Bất giác, nó quy qua liếc nhìn cô bạn
thân, nhoẻn miệng cười. Đã đến lúc để lại không gian riêng rư cho hai người này
rồi.

- A!
Chúng ta qua bên kia đi!

Nó hét
lên mọt tiếng nho nhỏ rồi kéo Kiệt chạy qua một phía. Lợi dụng đám đông người,
nó vòng vèo một hồi, cuối cùng cũng tách khỏi hai người kia. Kiệt nãy giờ bị nó
lôi đi nhưng không nói gì, để mặc nó muốn làm gì thì làm. Nhìn thấy nó vừa chạy
vừa ngoái lại đằng sau nhìn My và Minh, cậu cũng đã hiểu nó định làm gì.

Sau
khi xác định đã cách xa chỗ cô bạn