Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2778 lượt.
ng ti của Denka sắp chuyển về Việt
Nam. Chắc Lâm cũng sắp về rồi.
- Thật
sao? Sao bác chẳng biết gì nhỉ. - Vị giám đốc ngạc nhiên.
- Cháu
và Lâm khó khăn lắm mới thuyết phục được ba mẹ cậu ấy. Cậu ấy rất mong cái ngày
này. Cậu ấy muốn về bên người con gái mà cậu ấy yêu thương. - Ly rượu trong tay
Nhiên ánh lên màu sắc đỏ rực đầy quyến rũ, đôi môi xinh đẹp đặt nhẹ lên miệng
ly, đưa thứ chất lỏng ấy vào. - Cháu muốn khi cậu ấy trở về, bọn họ sẽ lại như
xưa. Nhưng muốn vậy, trước hết phải làm cô ấy nhớ lại tất cả.
-
Cháu... - Vị giám đốc ngập ngừng một hồi rồi thở dài. - Cháu giúp cậu ấy như vậy...
chẳng lẽ cháu không còn yêu cậu bé đó.
- Cháu
sao? - Đôi môi hồng nhẹ nhàng vẽ thành một đường cong hiền dịu. - Hết lâu rồi
bác à. Bên cạnh cậu ấy lâu như vậy, chẳng lẽ cháu còn không hiểu tình cảm của cậu
ấy dành cho cô gái đó. Cháu bỏ cuộc lâu rồi. Cố giữ làm gì, chỉ khiến mình thêm
đau. Mà không chỉ có mình cháu đau, như vậy cũng khiến cả hai người bọn họ đau
khổ. Cháu đã sai một lần, cháu nhất định phải bù lấp lỗi lầm này. Nếu không
cháu sẽ không thể sống yên mất. Đây là cơ hội tốt cho cháu chuộc tội. Nhưng mà...
bác à... Cháu thực sự không biết phải làm như thế nào cả?
- Việc
này bác cũng chưa từng gặp. Để phục hồi trí nhớ một con người, vừa dễ mà lại vừa
khó. Nếu người đó muốn tìm về kí ức, có thể dễ dàng làm được. Nhưng nếu không e
là chúng ta cũng bất lực.
- Cháu
sẽ cố thử. Còn hơn một tháng lâm sẽ về. Đến lúc đó, cô ấy phải nhớ ra tất cả. Nếu
lần này về, cô ấy vẫn không nhớ, cậu ấy chắc chắn sẽ lại rất đau khổ. Lâm chịu
đau khổ trong hơn một năm nay đã quá đủ rồi. Cháu thật không muốn cậu ấy như thế
nữa.
Vị giám
đốc lặng im. Ông nhìn cô cháu gái thật lâu, dường như đang cố tìm hiểu một điều
gì đó. Hồi lâu sau, ông mới chậm rãi lên tiếng:
- Cháu
có chắc mình đã hết yêu Lâm?
- Có
thể là chưa bác à! - Nhiên đặt ly rượu xuống bàn, gương mặt xuất hiện một nụ cười,
nhìn qua có vẻ tươi tắn, nhưng để ý kĩ sẽ thấy có phần gượng gạo. - Tình cảm
bao nhiêu lâu như vậy, đâu phải nói quên là quên được ngay. Nhưng mà không quên
không được. Tình cảm này không thuộc về cháu. Cháu giờ về đây, giúp họ cũng chỉ
với tư cách một người bạn thân. À còn điều này. Lí do cháu về Việt Nam lần này,
còn là muốn tìm một người bạn trai nữa.
Nhiên
nháy mắt nghịch ngợm. Người bác nhỏ ngây ra một lát rồi cười xòa, xoa đầu cô
cháu gái:
- Con
bé này. Chẳng lẽ bên đó không có ai lọt vào mắt cháu?
- Bên
đó cũng có nhiều người điều kiện tốt,. nhưng chẳng có ai làm cháu rung động.
Cháu thử về Việt Nam, về cội nguồn của mình xem sao. Biết đâu ở đây cháu lại
tìm thấy một người nào đó. Giống như... chị cháu vậy.
- Chị
cháu... thật tội nghiệp. Ông trời sao lại không giúp một con người tốt như vậy
chứ. Cả chàng trai đó cũng vậy, nghe nói đến giờ cậu ấy vẫn không lấy vợ. Cậu ấy
còn tuyên bố, chị gái cháu là người vợ duy nhất, sẽ không có người nào khác.
- Một
chàng trai chung tình. - Nhiên nở nụ cười dịu dàng. - Nếu có một vị hôn phu như
vậy thì thật tuyệt.
- Rồi
cháu cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi. Đừng buồn! Sẽ đến một ngày, một
nửa của cháu tìm đến.
- Chảu
hiểu. Cảm ơn bác!
Nhiên
bất giác nghĩ về Lâm. Tình cảm của nhỏ trước nay vốn chỉ là một phía, không hề
có sự đáp lại. Bao nhiêu năm trời, rốt cuộc vãn chỉ là mối tình đơn phương. Còn
nó, một thời gian ngắn đã chiếm được trái tim hắn. Có phải đây là cái người ta
vẫn gọi là duyên phận.
* * *
- Hai
người đo đâu thế?
Vừa thấp
thoáng thấy bóng nó và Kiệt quay lại, My vội vàng chạy xộc tới, vẻ sốt sắng. Nó
cười tinh quái, ngoái ra đằng sau, thấy thầy Minh đang ngồi yên một chỗ, gương
mặt hơi đỏ.
- Chẳng
phải muốn người ta đi lắm sao? Không gian riêng tư của hai người đâu thể để người
thứ ba phá vỡ.
- Con
quỷ! Nói cái gì thế?
My xấu
hổ cúi gằm mặt. Nó càng được thể trêu già:
-
Nhanh thật! Mới đi có một tí đã có tiến triển rồi. Nếu tao đi lâu hơn, có khi
nào ngày mai nhận tin hai người đính hôn không nhỉ?
- Con
quỷ, đừng đê tao phải cho mày một trận.
My cố
làm bộ dữ dằn nhưng gương mặt vẫn đỏ phừng phừng. Nó mặc dù không biết có chuyện
gì nhưng vẫn hiểu, việc này chắc hẳn liên quan đến chuyện tình cảm, nếu không
sao gương mặt cả hai lại đỏ như thế. Nó tò mò kéo tay My, hỏi nhỏ:
- Hai
người vừa có chuyện gì thế?
-
Không... không có gì?
- Còn
không có? - Nó lừ mắt nhìn cô bạn. - Mày không nói đúng không? Được, tao đi hỏi
thầy Minh. Tao mà tìm hiểu được, tao sẽ báo cho ba ******.
- Mày
dám? - My trừng mắt nhìn nó, rồi chợt hạ giọng. - Được rồi, tao nói. Vừa rồi,
Minh... Minh... anh ấy... hôn tao...
- Cái
gì? Hôn á?
Nó trợn
trừng mắt, hét toáng lên. Mặc dù biết hai người có vẻ đã có tiến triển, nhưng
nhanh đến thế thì... nó thực sự không ngờ đến.
Suỵt! Mày bé mồm thôi, muốn thông báo cho cả thế giới biết hả?<