Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

39 Manh Mối - P1 Mê cung xương - Full

39 Manh Mối - P1 Mê cung xương - Full

Tác giả: Rick Riordan

Ngày cập nhật: 22:47 17/12/2015

Lượt xem: 1341507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.

e desJardins. Thay vào đó là một nghĩa trang nhỏ, được bao quanh bởi một hàng ràobằng sắt rỉ sét. Phía cuối là một lăng mộ bằng đá cẩm thạch. Phía trước là cảtá bia mộ rêu phong nằm xiên chĩa ra khắp mọi hướng như những chiếc răng mọclệch.

Nghĩa trang nằm kẹp giữa các tòa nhà cao xung quanh.Tòa nhà bên phải viết là MUSEE (bảo tàng- tiếng Pháp). Tòa nhà bên trái hẳntừng là một cửa hiệu nào đó trước kia, những cánh cửa sổ nay bị phủ sơn đenkịt, cửa cái thì bị bịt kín bằng ván. Chỉ có nguồn sáng màu cam mờ mịt duy nhấttừ bầu trời thành phố về đêm, thứ ánh sáng ấy khiến cho nơi đây thêm phần sởntóc gáy.

“Chị không ưa chỗ này” Amy lên tiếng “Chẳng thể códính dáng nào tới Flanklin ở cái chốn này được”

“làm sao chị biết chứ?” Dan thắc mắc “Thậm chí làchúng ta chưa tìm kiếm mà. Mấy tấm bia mộ kia coi bộ ngon lành quá”

“Không được đâu, Dan. Em không được tiếp tục cái tròkhắc bia ấy nữa”

“Chậc…” nó bước qua cổng nghĩa trang và Amy không còncách nào khác ngoài đi theo nó.

Những tấm bia chẳng cho chúng biết được điều gì cả.Ngày xưa, hẳn trên đó vẫn còn các chữ viết, nhưng giờ đây tấ cả đã bị mòn nhẵnđi sau nhiều thế kỷ. Tim Amy đập liên hồi, có gì đó không ổn ở đây. Con bé thửnặn óc, cố suy luận xem nơi này có thể quan trọng đối với Benjamin Flanklin haykhông, nhưng nó không tìm ra được điều gì.

Một cách thận trọng, Amy đến gần lăng mộ. lúc nào nócũng ghét cay ghét đắng những nơi chon cất nằm lộ trên mặt đất. Chúng khiến đầunó nghĩ đến những căn nhà búp bê dành cho người chết.

Các cánh cửa bằng sắt đang để ngỏ. Amy lưỡng lự tiếnlại gần. Đứng cách đó chừng năm thước, nó không sao nhìn thấy thứ gì đặc biệtbên trong- chỉ là những tấm bảng cũ rich đề tên treo thành hàng trên tường-nhưng còn có một tấm cẩm thạch nằm trên mặt đất ngay trước lối ra vào. Ngay lậptức, Amy quan sát thấy những gì ghi trên đó mới hơn nhiều so với nghĩa trang.Trông như người ta chỉ vừa mới khắc.

SE TROUVENT ICI

AMY ET DANCAHILL

ILS ONT COLLÉ LEURS NEZ DANS

LES AFFAIRES DES AUTRES

“Chu choa” Dan thốt lên “Tại sao lại là tên của tụimình vậy nè…”

“Một thông điệp nào đó chăng…” Amy ước ao một cáchtuyệt vọng rằng nó đọc được tiếng Pháp ngay lúc này. Nếu về lại khách sạn, nóhứa với lòng mình sẽ để cho Nellie kèm một khóa tiếng Pháp.

“Vào trong, nha?” Dan gợi ý

“Không, là một cái bẫy đó!”

Nhưng nó vẫn tiến về phía trước và mặt đất bất ngờ sụpxuống. Tấm đá cẩm thạch rơi, kéo theo cả Dan.

“DAN!”

Amy chạy đến rìa hố, nhưng mặt đất vẫn chưa ngừng rungchuyển. Đất và đá cứ rơi xuống liên tục bên dưới hố và Amy ngã lộn nhào vào mànđêm.

Chỉ trong tích tắc, đầu óc con bé mụ mẫm đến nỗi khôngsuy nghĩ được gì. Nó lo lắng, phổi hít đầy bụi. Amy vẫn ngồi trên  một cái gì đó mềm mềm và âm ấm…

“Dan!” trong cơn hoảng hốt, Amy sờ khắp người đứa em,lay lay cánh tay thằng bé, nhưng không thể thấy được gì cả vì quá tối “Dan, cònsống đi mà, xin em đấy”

“Ừm…” Dan rên rỉ

“Ôi em không sao chứ?”

“Chị của em vừa ngồi lên người em với cái mông đầyxương xẩu. Sao mà ổn cho nổi”

Amy thở phào một hơi, nhẹ nhõm cả người. Nếu mà thằngbé đang bực dọc tức là nó không sao. Amy loạng choạng đứng dậy, đất và đá lổnnhổn dưới chân. Ngẩng đầu nhìn lên, nó có thể thấy miệng chiếc hố mà cả hai vừarơi xuống. Tụi nó đang ở trong một nơi giống như chiếc hố sụt.

“Đất bị khoét đi nơi khác” Amy nói “Nền đất ở đây làđá vôi. Ở dưới Paris có rất nhiều hang động, đường hầm. Chị chắc là tụi mìnhchỉ tình cờ rơi xuống đây thôi”

“Tình cờ hả?” Dan ngạc nhiên “Irina cố tình dụ chúngta đến đây thì có!”

Amy biết có lẽ cậu nhóc nói đúng, nhưng nó không muốnnghĩ đến điều này… hay nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cả hai phải rakhỏi đây. Amy lần tay quanh cạnh hố, nhưng chỉ có thế- một cái hố không hơnkhông kém. Không có đường hầm bí mật, không có lối thoát. Chỉ có cách duy nhấtlà trèo ngược lên và cả hai rơi xuống dễ chừng năm thước. Không gãy cái xươngnào đã là một phép màu rồi.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng từ bên trên làm Amy bịlóa mắt “được lắm” một giọng đàn ông vang lên.

“Ẳng!” con chó hùa theo.

Đến khi mắt quen được với ánh sáng, Amy trông thấy cótới năm người, vận đồ thể thao màu tím đang cúi xuống mỉm cười với mình và cảmột con chó ngao đang rất ư khoái chí.

“nhà Holt!” Dan thốt lên “Rõ rồi, chính các người đãgiúp Irina giăng bẫy tụi này”

“Thôi, thôi nào, oắt” Madison nói vọng xuống “Bọn takhông bắt ai cả”

“Phải” Reagan đế thêm “Tự tụi mày té mà”

Madison và nó đập bàn tay vào nhau và phá lên cười.

Tay Amy bắt đầu run rẩy. Đây hệt như các cơn ác mộngcủa nó… bị kẹt trong một cái hố, một đám đông cười nhạo vào mũi nó. Nhưng đâylại là sự thật.

“Vậy thì” Eisenhower tiếp tục nói vọng xuống “Có phảihai đứa bây đang tìm nó không? Đây chính là mê cung xương, đúng không nào?”

Tim Amy thắt lại “Cái gì,… các người nói gì?’

“Ôi, thôi nào, cô nhóc! Bọn ta đã biết hết về mê cungxương rồi.