Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Phần 03
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3262 lượt.
g tay.
"Con có thể nghe hiểu những lời này thì tốt rồi." Hắn chỉ chỉ máy tính trong quầy bar, "Bọn họ đều khen ngợi chú, sùng bái chú, gọi chú là ánh sáng, coi như thần thủ hộ nơi này. Đừng thấy chú chỉ là một ông chủ quán cafe nho nhỏ, chú không hề tầm thường đâu. Biết tại sao không? Chú làm những chuyện bọn họ chỉ dám nghĩ -- thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ. Con phải nhìn vẻ mặt của thẩm phán kia, ha ha, như nhìn thấy tử thần vậy. Con nghĩ cái tên Tử Thần này thế nào? Không tốt, đúng không? Ừm, thật là tà ác, hơn nữa quá bình thường. Ánh sáng thành phố thì sao? Tên này rất hay đúng không? Như một luồng sáng, rắc một tiếng liền đánh văng hắc ám!"
Hắn đứng dậy, đưa tay làm một động tác tia chớp, nặng nề chẻ nghiêng xuống dưới.
Bé trai béo lại không chút phản ứng nào, vẫn như cũ toàn tâm toàn ý đối phó với món đồ chơi nhựa trong tay.
Hắn nhìn bé trai, không khỏi bật cười khanh khách. Ta đây làm sao vậy? Cùng một đứa ngốc khoa tay múa chân mà khoe khoang.
Tươi cười trên mặt hắn thoáng thu lại, trong lòng lại vì sự đắc ý vênh váo của mình mà cảm thấy có chút xấu hổ. Bất quá hắn vẫn đang nghĩ lý do để thưởng cho mình một chút, cho dù chỉ có đêm nay. Vì vậy, hắn vỗ vỗ đầu bé trai, hướng bên mép mình làm một động tác và cơm.
"Đi, chúng ta đi tìm chút gì đó ăn thật ngon."
Đây mới là chuyện có lực hấp dẫn nhất với bé trai béo, bé trai "A a" kêu lên mừng rỡ, đứng dậy túm vạt áo hắn trèo lên lầu.
Hắn cảm thấy thỏa mãn mỉm cười, tùy ý bé trai lôi kéo mình. Một khắc bước lên cầu thang kia, hắn nhìn cái bàn góc đông bắc nọ, cùng với bảng hiệu lẳng lặng nằm trên bàn.
Ngày mai, anh nhất định phải nói cho em biết chuyện gì xảy ra hôm nay. Em nhất định có thể nghe được. Anh tin như vậy.
Sườn lợn hầm cải thìa. Cánh gà kho. Cá rô chưng. Salad hoa quả.
Bữa tối muộn thẳng đến hơn 11h mới bắt đầu dọn. Bé trai béo vẫn dõi mắt trông chờ nhìn theo hắn nấu cơm, thỉnh thoảng nhón chân từ trên bàn ăn trộm một cái cánh gà hoặc sườn heo. Đợi sau khi tất cả các món đều mang lên bàn, bé trai đã ăn lửng bụng. Bất quá nó vẫn quét sạch tất cả các đĩa trước mặt mình, như một con chó nhỏ tham ăn nhai nhồm nhoàm.
Bận rộn hồi lâu, hắn ngược lại không muốn ăn nữa. Ăn vài miếng thịt cá, hắn đã hạ đũa, rót nửa chén rượu vừa uống vừa mỉm cười nhìn bé trai béo đang thưởng thức bữa ăn.
Đây là thời gian thư giãn hiếm hoi. Đã thật lâu rồi, hắn không có tâm tình làm nhiều món ăn như vậy, cũng không có ai cùng hắn từ từ ăn hết. Bé trai béo này mặc dù trí lực thấp, chỉ giữ lại bản năng của động vật bình thường, song, lại tăng thêm cho căn gác lửng nho nhỏ này một tia sức sống.
Hai người, chung quy so với một người vẫn ấm áp hơn nhiều.
Mùi hương của thức ăn và rượu thơm lan tràn trên căn gác, mùi vị này làm cho người ta mê say, cơ hồ muốn dựa mãi trên ghế bành. Mấy ngày liên tiếp chuẩn bị và bôn ba, khiến hắn cảm thấy uể oải chảy ra từ trong mối nối giữa các đầu khớp xương càng thêm trầm trọng. Mí mắt hắn dần dần rũ xuống, bắt đầu vô cùng khát vọng một giấc ngủ ngon.
Lúc này, bé trai béo rốt cuộc ăn không vô nữa, trong tay mặc dù còn cầm nửa cái cánh gà, nhưng chỉ gặm trong cái miệng nhỏ. Cơn thèm ăn tràn đầy đang cùng cái bụng nho nhỏ đấu tranh.
Hắn cười cười, đưa tay đoạt lấy cánh gà, lại vỗ vỗ cái mông nhỏ của bé trai, ra hiệu nó mau chóng lên giường ngủ.
Quay đầu lại nhìn mặt bàn hỗn độn chén đũa, lại không nhấc nổi tinh thần đi dọn dẹp, vẫn là ngày mai xin nhờ cô bé kia đến dọn thôi. Mặc dù hắn hiện tại đã muốn đem đầu chui lên giường ngủ, thế nhưng, việc nên làm cũng không thể trì hoãn.
Hắn lắc lắc lư lư đi xuống lầu, có lẽ vì thần kinh thả lỏng, có lẽ vì nửa ly rượu nọ, bước chân của hắn phù phiếm, cơ hồ trượt trên bậc thang. Đi tới mặt sau quầy bar, hắn đầu tiên là xóa sạch lịch sử thao tác trên máy tính, liền sau đó, lại từ trên quầy bar nhấc balô du lịch kia lên. Buổi sáng nó căng phồng, nặng nề vô cùng, hiện tại lại khô quắt xuống, cũng nhẹ hơn. Hắn ném balô lên vai, đột nhiên cảm thấy bên trong còn thứ gì đó cứng cứng. Suy nghĩ một chút, hẳn là quyển sách về thiết kế mạch điện.
Quyển sách này, đã làm bạn với hắn vài ngày nay. Tối hôm nay, hắn còn ở trong căn nhà dân nọ đối chiếu quyển sách này, kiểm tra đi kiểm tra lại thành quả của chính mình. Đương nhiên, sau một tiếng vang thật lớn, quyển sách này đã không còn chỗ dùng đến nữa. Hắn suy nghĩ một chút, từ trên quầy bar cầm lấy bật lửa, lại từ trong bao lấy quyển sách ra, đi về hướng phòng vệ sinh. Lúc này đương nhiên không cần tiếp tục mang găng tay, bởi vì không đến vài phút nữa thôi, quyển sách này sẽ hóa thành vài mảnh tro đen, biến mất dưới đường ống nước.
Điều này làm cho hắn cảm thấy dễ chịu, ngồi xổm bên bồn cầu, vừa khẽ ngâm nga, vừa mở bật lửa lên, đem sách quay ngược đầu, hướng trang sách xuống dưới, gần với ngọn lửa.
Song, vừa chạm đến, hắn lại lập tức cảm thấy giữa ngón tay truyền đến một luồng xúc cảm trơn mịn. Hắn sửng sốt, ngọn lửa đã châm đến quyển sách.
Hắn vội vàng đặt sách trên mặt đ