Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3265 lượt.

hông?"
Người đàn ông trung niên muôn dạng hoảng sợ nhìn khuôn mặt tràn dầy bùn đất máu me này, run rẩy nói: "Mày. . . . .Mày điên rồi mày. . . . ."
"Có bỏ phiếu không?" Phương Mộc rống to, bước bọt còn mang theo máu phun trên mặt người đàn ông trung niên.
". . . . . .Đã bỏ. . . . .Đã bỏ."
Người đàn ông trung niên vừa dứt lời, Phương Mộc đã trói quặt hai tay gã ra sau, mặt hướng xuống ấn trên bàn máy tính, ngay sau đó, "Rắc" một tiếng còng tay lại.
Người đàn ông trung niên như bị chọc tiết gào to. Những người đang lên mạng khác trong tiệm mạng cũng bị kinh động, đều ngồi tránh ra xa. Rất nhanh, bên cạnh Phương Mộc xuất hiện một khoảnh trống người.
"Còn ai nữa?" Phương Mộc loạng choạng, tựa hồ đã bị động tác vừa rồi tiêu hao hết khí lực toàn thân, "Còn ai đã bỏ phiếu?"
Trong đám người thoáng chốc một mảnh im ắng, liền theo sau, thanh âm hoảng sợ từ trong các góc phòng vang lên:
"Mau báo cảnh sát đi."
"Đây nhất định là bệnh tâm thần. . . . . ."
"Có phải là người nhà của thẩm phán kia hay không nhỉ. . . . ."
Thình lình, Phương Mộc rút súng lục ra, thẳng tắp chỉ vào trán một thiếu niên.
"Mày có bỏ phiếu không?"
Thiếu niên cơ hồ bị dọa phát khóc, toàn thân run run co rút vào trong đám người, trong miệng mơ hồ không rõ lẩm bẩm không có không có. Phương Mộc xoay người, họng súng lại chỉ hướng một người khác.
"Mày thì sao, mày có bỏ phiếu không?"
Người nọ khoa trương dùng hai tay che mặt, cuống quít lui về phía sau.
"Tôi không có giết người mà, giết người chính là Ánh sáng thành phố. . . . . . ."
"Mày chính là hung thủ!" Phương Mộc đã gần như điên cuồng, súng trong tay thay nhau chỉ điểm trước những khuôn mặt đáng ghét này, "Hung thủ! Bọn mày đều là hung thủ!"
Nhân viên quản lý tiệm mạng trốn sau quầy, cầm lấy điện thoại đè xuống ba số.
"Alo, 110 sao? Mau tới đây, chỗ chúng tôi có một người điên cầm súng. . . . ."
Chưa đợi gã nói xong, một bàn tay đã đoạt lấy ống nghe, nặng nề dập xuống.
Dương Học Vũ xoay người đi về phía Phương Mộc, một tay ôm lấy thắt lưng anh, tay kia đoạt lấy súng trong tay anh.
"Phương Mộc, bỏ đi." Dương Học Vũ ngoài dự liệu không phát hỏa, trong giọng nói tràn ngập bi thương, "Anh bình tĩnh một chút. . . . . ."
Phương Mộc hất Dương Học Vũ ra, thấy rõ người phía sau, điên cuồng tìm kiếm trên người Dương Học Vũ.
"Học Vũ. . . . . . Còng tay. . . . . .Mau. . . . . .Bắt hết bọn họ lại.. . . . Bọn họ đều là tội phạm giết người. . . . . . "
Dương Học Vũ bất đắc dĩ ngăn cản, Phương Mộc cũng không thuận theo không khuất phục hướng anh ta đòi còng tay.
"Còng tay. . . . . Bắt người. . . . . .Nhanh lên một chút!"
Dương Học Vũ cười khổ lắc đầu, hướng hai cảnh sát phía sau đưa mắt ra hiệu. Hai cảnh sát kia ngầm hiểu, động tác nhanh nhẹn tiến lên bắt lấy Phương Mộc, đoạt được súng của anh, túm lấy hai tay anh kéo ra ngoài.
Phương Mộc liều mạng giãy giụa, hai chân đạp loạn trên mặt đất, thẳng đến khi bị kéo tới cửa, còn hướng về phía đám người hoặc sợ hãi hoặc cười trộm hoặc chết lặng kia rống to:
"Hung thủ! Bọn mày đều là hung thủ! Đều là hung thủ! !"




Chương 18 - Dấu tay
Hắn cảm thấy thỏa mãn nghiêng người dựa vào trên ghế, lần lượt xem từng bài trả lời và bình luận trong mạng video. Vô luận là động tác hay biểu cảm, đều lộ ra mệt mỏi, nhìn như thờ ơ, lại hết sức chăm chú, thậm chí còn nhẹ nhàng đọc ra vài từ, nhấm nháp nhiều lần.
Haha. Cuối cùng, hắn nở nụ cười.
Xinh đẹp. Lúc này đây, làm thật xinh đẹp.
Hắn không muốn lúc sống một mình vẫn cứ duy trì sự cẩn thận không hề có giá trị. Giờ phút này, trong quán cafe vắng vẻ, nữ nhân viên phục vụ lúc gần đi đã tỉ mỉ quét dọn và sửa sang lại. Phóng tầm mắt nhìn lại, mọi đồ vật đều bày chỉnh tề trật tự, bàn ghế không nhiễm một hạt bụi. Hết thảy đều làm cho tâm tình người ta khoái trá, mà ngay cả bé trai béo ngồi ở góc tường đùa nghịch món đồ chơi đều đáng yêu hơn so với bình thường gấp mấy lần.
Ngày mai sẽ tăng lương cho cô bé. Hắn âm thầm nhắc nhở mình. Thật là một cô gái tốt.
Lúc này đây trong quán cafe đóng kín cửa sổ, trừ hắn và bé trai béo ra, không còn ai khác. Song, loại vui sướng trước nay chưa từng có này, khiến hắn có một loại xúc động, cũng vội vàng muốn chia sẽ cùng người khác loại vui sướng này. Ý niệm thình lình nảy ra trong đầu này khiến hắn bị chính mình dọa sợ, lập tức bình tĩnh trách cứ mình: Đừng như vậy, phải tỉnh táo. Nếu người khác biết "Ánh sáng thành phố" là một người nông cạn thế này, sẽ nghĩ thế nào đây?
Kịp thời tự xét lại khiến hắn càng thêm hài lòng với bản thân. Loại xúc động nóng lòng chia sẻ này lại càng phát ra mãnh liệt, hắn rốt cuộc nhịn không được, đứng dậy, đi tới đi lui tại chỗ mấy vòng, đi tới bên người bé trai béo kia, ngồi xổm xuống vỗ đầu nó.
"Biết gì không, bé con, chú hôm nay đã làm một việc lớn." Trong ngữ khí của hắn tràn ngập ý cười, "Một việc rất lớn."
Bé trai béo chỉ ngẩng đầu, nhìn hắn, nhấp nháy mắt vài cái, lại cúi đầu ra sức xoay lái ô tô nhỏ tron