Biệt thự của người đã chết - Full
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3268 lượt.
trên mặt như trước là ý cười như có như không: "Tôi không rõ ý tứ của anh."
Lúc này, lão Đào xuất hiện ở cửa phòng khám, phất tay ra hiệu Phương Mộc tiến đến.
"Tình huống thế nào?" Phương Mộc trở tay đóng cửa thật kỹ, không thể chờ được hỏi han.
"Hai tay bị phỏng nặng." Lão Đào vẻ mặt uể oải, "Bàn tay có da bong ra."
"Có thể làm so sánh được không?"
"Thử xem sao." Lão Đào nhìn qua không hề tự tin, "Khả năng không cao."
Một cỗ lửa giận từng chút tán loạn trong lòng Phương Mộc, anh xoay người lao ra khỏi phòng khám, chạy thẳng về phía Giang Á vẻ mặt bình tĩnh. Giang Á còn chưa kịp phản ứng, áo đã bị Phương Mộc vững vàng túm lấy, cả người cũng bị đặt trên vách tường.
"Mày là thứ súc sinh!" Phương Mộc nghiến răng nghiến lợi quát, "Đứa bé nhỏ như vậy. . . . .Sao mày hạ thủ cho được!"
"Tôi. . . . . .Đã nói với anh" Giang Á không ngừng giãy giụa, sắc mặt ngạt đến đỏ bừng, "Đó là ngoài ý muốn. . . . . "
"Ngoài ý muốn? Mày phát hiện Nhị Bảo đã chạm vào máy tính nọ, đúng không?" Trên tay Phương Mộc càng dùng sức, "Tao nên gọi mày là gì? Hửm? Ánh sáng thành phố?"
Giang Á đột nhiên ngừng giãy giụa, trên khuôn mặt vẫn đỏ bừng như trước lộ ra một nụ cười tràn ngập chế nhạo.
"Phương cảnh quan, tôi không biết anh đang nói cái gì." Hắn bình tĩnh nói.
Nụ cười này đã hoàn toàn phá hủy một tia lý trí cuối cùng còn sót lại của Phương Mộc, anh vung nắm tay muốn đấm thẳng vào khuôn mặt nọ, đúng lúc này, một thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên phía sau.
"Phương Mộc, anh Giang. . . . . .Hai người đang làm gì đó?"
Phương Mộc vô thức quay đầu lại, Liêu Á Phàm mang theo cây lau nhà và thùng nước, trợn mắt há hốc mồm nhìn bọn họ xoắn cùng nhau.
Sau vài giây, Phương Mộc buông nắm tay đang giơ cao, tay kia cũng buông lỏng áo của Giang Á ra, đứng tại chỗ thở dốc.
Liêu Á Phàm đã thấy Nhị Bảo, kêu một tiếng sợ hãi liền nhào qua, nhìn bé trai từ trên xuống dưới.
"Nhị Bảo, em sao vậy?" Cô xoay đầu sang, lo lắng nhìn Phương Mộc, lại nhìn Giang Á, "Hai người nói rõ xem, Nhị Bảo làm sao vậy?"
Không ai trả lời cô, Phương Mộc hung hăng nhìn chằm chằm Giang Á, người nọ cũng chẳng thèm nhìn lại anh, lơ đãng sửa sang lại quần áo nhàu nát.
"Tao sẽ đi xin lệnh lục soát." Phương Mộc chợt giơ lên một ngón tay, thẳng tắp chỉ vào mũi Giang Á, "Tao không tin Nhị Bảo ở nhà mày một dấu tay cũng chưa từng lưu lại."
Giang Á gật đầu, trong ánh mắt tràn ngập giễu cợt chỉ viết bốn chữ: Cứ việc tự nhiên.
Song, ánh mắt này chỉ thoáng qua trong giây lát. Khi hắn hướng về phía Liêu Á Phàm, trên mặt lại tràn ngập vẻ thương tiếc và áy náy.
"Tôi thật sự xin lỗi. Tôi biết, hiện tại có nói gì cũng vô dụng. Hơn nữa, các bạn cũng sẽ không tin tưởng tôi nữa." Giang Á suy nghĩ một chút, "Em có thể dắt Nhị Bảo đi, bất quá, phí chữa trị của nó tôi sẽ gánh chịu."
Liêu Á Phàm không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, song, cô từ vẻ mặt của Phương Mộc đoán được Nhị Bảo bị phỏng không đơn giản chỉ là ngoài ý muốn, cô gắt gao ôm Nhị Bảo vào ngực, tràn ngập cảnh giác nhìn Giang Á, không gật đầu, cũng không lắc đầu.
Lệnh lục soát rất nhanh đã xin được, Phương Mộc lại không trông mong có thể thu được đầu mối gì có giá trị. Trên hiện trường phạm tội "Ánh sáng thành phố" có thể tỉnh táo rửa sạch tất cả dấu vết, trong nhà mình sẽ càng thêm dư giả. Gọi là tẩy rửa đồ chơi, trong nhà lụt lội, nghe ra hợp tình hợp lý, mục đích khác lại là xóa sạch dấu tay Nhị Bảo lưu lại trong nhà. Về phần Nhị Bảo bị phỏng. Anh không muốn nghĩ đến Giang Á đến tột cùng dùng thủ đoạn gì khiến cho tay Nhị Bảo bị thương thành bộ dáng kia.
Vận mệnh chính là khiến kẻ khác kinh thán như vậy. Mấy ngày trước, Giang Á chính là một người thật tốt bụng chăm sóc trẻ em tàn tật, trong nháy mắt liền ra sức hạ độc thủ với đứa trẻ đáng thương kia. Càng khiến cho Phương Mộc trăm triệu lần nghĩ không ra chính là, sát thủ liên hoàn khiến toàn bộ cảnh sát thành phố đau đầu, khiến ngàn vạn dân thành thị sùng bái, cư nhiên chính là người mình quen biết.
Cuộc sống, ngươi còn có thể kịch hóa hơn được nữa không?
Kết quả lục soát quán cafe và nhà riêng của Giang Á không ngoài dự liệu của Phương Mộc. Cảnh sát cơ hồ đem tất cả những nơi có khả năng lưu lại dấu tay bên trong đều cẩn thận kiểm tra một lần, nhưng không có phát hiện dấu vết nào có thể cung cấp so sánh đối chiếu. Thật giống như Nhị Bảo chưa bao giờ sống ở đây vậy. Mễ Nam cũng nói cho Phương Mộc, ở trong nhà Giang Á không phát hiện giày vải cùng loại. Thông qua kiểm nghiệm giày của Giang Á mang. Phát hiện số giày, kiểu mòn của đế giày cùng thói quen đi lại đều không khớp với dấu chân lấy được từ hiện trường án mạng trung học số 47.
Nhìn qua tựa hồ có thể loại bỏ hoài nghi với Giang Á, trên thực tế, đại đa số thành viên của tổ chuyên án đối với suy đoán của Phương Mộc rất khó hiểu. Phân cục trưởng cầm hình Giang Á, nhìn đi nhìn lại hồi lâu, vẫn khó nén nội tâm kinh ngạc.
"Ánh sáng thành phố kia," Ông run run chỉ vào trong ảnh, "Chính là một gã mặt trắng thế này?"