Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3172 lượt.
ng bị ảnh hưởng, anh chuyển cán dù, đem tán hướng phía trước, biên độ nhỏ vung vẩy vài cái, không khỏi vừa tức giận vừa buồn cười. Thứ đồ chơi này thật sự không thích hợp làm vũ khí, còn không bằng vừa rồi ở trong khuôn viên chọn một cục gạch. Nhưng mà có còn hơn không, chung quy so với tay không tấc sắt cũng tốt hơn.
Trong đêm mưa người trở về hiện trường phạm tội, bất kể y là ai, khẳng định có liên quan đến vụ án này.
Thoáng định thần, Phương Mộc dán sát vách tường, chậm rãi leo lên lầu.
Giày ướt đẫm giẫm dưới chân, thỉnh thoảng phát ra tiếng nước lẹp bẹp, cũng may thanh âm không lớn, hoàn toàn có thể bị tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài che giấu.
Đi tới chỗ rẽ hành lang lầu bốn, Phương Mộc dán sát vách tường chậm rãi ngồi xổm xuống, sau khi bình ổn một chút hô hấp, anh ló đầu ra.
Đích xác, một người đưa lưng về phía anh, ngồi xổm trước cửa phòng 405, chẳng biết đang làm gì. Một cái đèn pin được gã đặt trước người, chiếu sáng một vùng trước mặt. Ánh sáng vừa rồi nhìn thấy dưới lầu, hẳn là từ đèn pin kia.
Phương Mộc nhẹ nhàng đứng thẳng người, nắn nắn cây dù trong tay, cẩn thận bước vào hành lang.
Đối phương tựa hồ hết sức chăm chú, chẳng chút nào để ý tới Phương Mộc phía sau đang chậm rãi tới gần. Phương Mộc tận lực không phát ra tiếng vang nào, đi từ từ đến vị trí cách đối phương khoảng năm thước. Chiều dài này có thể hữu hiệu phòng ngừa đối phương đột ngột phát động công kích, nếu gã xoay người bỏ chạy, mình cũng không đến nỗi bị bỏ quá xa.
Ánh sáng của đèn pin đại khái phác họa ra bóng lưng của đối phương, gã mặc một kiện áo gió màu lam bảo thạch, bởi vì đội mũ trùm, nhìn không rõ đặc thù của đầu, chỉ cảm giác vóc người đối phương nhỏ gầy.
Phương Mộc hét lớn một tiếng: "Ai ở đằng kia?"
Chương 7 - Đêm mưa tìm kiếm tung tích (2)
Đối phương bị dọa hoảng sợ, sau một tiếng thét ngắn ngủi, ánh đèn pin nhanh chóng bắn phá sang.
Phương Mộc đưa tay che khuất trán, thời điểm đang đề phòng đối phương phát động công kích thì nghe được một thanh âm quen thuộc:
"Là anh?"
Tim Phương Mộc hạ xuống, liền theo sau là vô cùng khó hiểu.
"Sao em lại ở đây?"
Ánh đèn pin dời khỏi mặt Phương Mộc, đối phương xốc nón trùm lên, khuôn mặt có vẻ hơi tiều tụy của Mễ Nam lộ ra.
"Em cũng đang muốn hỏi anh đây -- Dọa em giật cả mình."
Thanh âm của cô xen lẫn một ít thở dốc, xem ra vẫn là kinh hồn chưa định, ngay sau đó, liền kịch liệt ho khan.
Phương Mộc vội bước qua, vỗ nhẹ sau lưng cô. Mễ Nam theo bản năng tránh né một chút, sau đó cũng thành thành thật thật mà đứng tại chỗ.
Thật vất vả chờ cô dừng ho khan, Phương Mộc hỏi: "Em đã bệnh thành thế này rồi, còn chạy đến đây làm gì chứ?"
Mễ Nam nhìn anh một cái, dời tầm mắt.
"Hiện trường có một chỗ, em còn muốn nhìn lại một chút." Mễ Nam chỉ chỉ mặt đất.
Đó là một vũng nước đọng đang khô cạn, chung quanh đã hiện ra rõ mặt đất xi măng màu xám trắng. Phương Mộc suy nghĩ một chút, nước đọng vừa vặn ngay phía dưới túi nước treo lúc ấy.
"Ý của em là?"
"Lúc ấy chỉ kiểm tra mặt đất khô ráo, chưa suy xét đến khu vực này." Mễ Nam một lần nữa ngồi xổm xuống, chỉ vào vũng nước đọng, "Em nghĩ, nơi này là trung tâm hiện trường, xung quanh thi thể hẳn sẽ lưu lại dấu chân hung thủ, có lẽ lúc ấy chúng ta đã không lưu ý."
"Ồ?" Phương Mộc nhất thời hưng phấn lên, "Có phát hiện sao?"
Mễ Nam gật gật đầu: "Anh nhìn nơi này, còn có nơi này, nơi này." Cô liên tiếp chỉ mấy chỗ. Theo hướng ngón tay cô chỉ, Phương Mộc nhìn thấy bên mép nước đọng và dưới mặt nước mỏng manh kia, có vài mẩu dấu chân nhợt nhạt. Nhưng mà đa số không trọn vẹn được đầy đủ, vả lại chồng chéo lên nhau, vô cùng mơ hồ.
"Hơn nữa," Mễ Nam lại chỉa chỉa hướng cầu thang, "Em ở bên kia vừa phát hiện vài mẫu dấu chân, trong đó còn có loại cọ sát."
"Loại cọ sát?" Phương Mộc như có điều suy nghĩ mà lặp lại câu này. Loại dấu chân đó, chắc là có người ý thức được nước dưới lòng bàn chân, cố ý cọ sát trên mặt đất mà hình thành. Sau khi phát sinh án, có thể đế giày dính chất lỏng chảy ra trong túi nước, chỉ có ba loại người. Loại thứ nhất, chính là người báo án, song từ giải thích của gã đến xem, lúc ấy gã trốn còn không kịp, không có khả năng nghĩ chuyện chùi khô đế giày. Cho dù có, cũng chỉ có thể là loại giẫm đạp; Loại thứ hai, chính là cảnh sát tiến vào hiện trường. Lúc ấy lực chú ý của mọi người đều đặt trên túi nước quỷ dị kia, hẳn sẽ không nghĩ đến vấn đề sạch sẽ của đế giày. Vả lại, các cảnh sát ra vào đủ loại hiện trường lớn lớn nhỏ nhỏ, đối với đủ loại hoàn cảnh tồi tệ đã sớm không còn ngạc nhiên, đừng nói là đế giày chỉ có chút nước như vậy, cho dù là chất dịch của thi thể cũng lười lau; Loại thứ ba, chính là bản thân hung thủ. Y là một người tương đối cẩn thận, nếu ý thức được đế giày có khả năng dính nước, chắc chắn sẽ nghĩ cách loại trừ sạch sẽ, tránh lưu lại dấu chân.
Nói cách khác, dấu chân bên mép nước đọng và dưới nước, rất có thể do hung thủ lưu lại.
Nghĩ tới đây, Phương Mộc vội vàng cúi người xuống, cẩn t