Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3171 lượt.
pin đang sắp ấn nút cũng bị anh gắt gao nắm trong tay. Mễ Nam cũng nghe thấy tiếng chó sủa rồi, không rên một tiếng ngồi xổm người xuống.
Đã trễ thế này, ai còn đến tiểu khu như đống đổ nát thế này?
Phương Mộc ra hiệu cho Mễ Nam lui về phía sau, sau đó thoáng đứng thẳng người dậy, thò đầu nhìn xuống dưới lầu.
Cách đó không xa, một vệt ánh đèn pin đang qua lại chập chờn, người tới che một cây dù, thoạt nhìn đi đứng cũng vô cùng gian nan. Từ hướng tiến về phía trước, mục tiêu của hắn cũng là tòa nhà số 7 này.
Phương Mộc cẩn thận nhìn người đang dần dần tiếp cận, cuối cùng ánh đèn pin nọ biến mất dưới lầu, ngay sau đó, chợt nghe thấy thanh âm cọ sát từ cây dù được xếp lại.
Phương Mộc nửa ngồi xổm người lặng lẽ lui về phía sau, tiến đến bên cạnh Mễ Nam, thấp giọng nói: "Hắn đang lên."
Vẻ mặt Mễ Nam có chút khẩn trương, cô hướng ống tròn kia hất miệng, lại nhướng nhướng mày.
Phương Mộc gật gật đầu.
Tương đương một phần tử phạm tội sau khi gây án trở về hiện trường, đặc biệt loại người thông qua gây án thỏa mãn nhu cầu tâm lý nào đó này. Đứng tại nơi từng xâm phạm người khác, dư vị kêu thảm, giãy giụa của nạn nhân, thậm chí cảm giác vi diệu khi sinh mệnh đối phương từng chút bị rút đi, đối với những kẻ này mà nói, là một loại hồi ức tuyệt vời không thể nghi ngờ. Trong đó, vừa có thể một lần nữa hiểu tường tận kích thích và thỏa mãn mà hành vi phạm tội mang đến, cũng có thể thu được một loại khoái cảm "Thành công".
Phương Mộc nhìn ra, kẻ được gọi là "Đại hiệp" này, rất có khả năng có loại tâm tính này.
Trong đêm mưa yên tĩnh, tiếng bước chân như có như không dần dần truyền đến.
Mễ Nam bắt được tay Phương Mộc, im lặng dò hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Phương Mộc suy nghĩ một chút, lại nhìn khắp bốn phía. Trong hành lang trống trải, không có nơi nào có thể ẩn thân. Chỉ có gian dưới cầu thang sườn tây có thể cho bọn họ núp tạm.
Anh nhấc hộp lên, ra hiệu cho Mễ Nam đi cùng anh, Mễ Nam lại vùng khỏi tay Phương Mộc, sau khi lục lọi trong túi áo vài lần, thấp người đi qua cầm ống tròn phủ trên dấu chân lên, rồi lấy một mảnh gì đó màu đen trùm lên mô hình thạch cao.
Đích xác, nếu mục tiêu của "hắn" chính là hiện trường phát sinh án, ống tròn kia khẳng định sẽ làm "hắn" nghe gió mà chạy, mà phiến mô hình thạch cao màu trắng nọ trong bóng đêm khẳng định sẽ càng thêm chói mắt. Thứ màu đen gì đó có lẽ là giấy phô tô, chỉ có thể hy vọng hắn đừng quá chú ý tới.
Phương Mộc không đủ thời gian trách cứ mình sơ suất, lôi kéo Mễ Nam lén lút lùi về gian giữa cầu thang sườn tây. Mới vừa trốn xong, chợt nghe tiếng bước chân đã chuyển vào hành lang lầu bốn.
Mễ Nam trốn phía sau Phương Mộc, sau vài giây cẩn thận lắng nghe, lén lút ghé vào bên tai Phương Mộc nói: "Một người, nam giới, thân cao khoảng 1m70, thể trọng hơn 70kg."
Tâm Phương Mộc trầm xuống, đối phương thể trạng cường tráng, Mễ Nam còn đang bệnh không cách nào trông cậy vào, chỉ dựa vào một mình mình, thật sự không nắm chắc có thể chế ngự được hắn.
Đang nghĩ ngợi, trong tay có thêm một thứ gì đó nặng trịch. Bằng xúc cảm, Phương Mộc ý thức được đó là đèn pin cường quang Mễ Nam đưa cho mình.
Phương Mộc suy nghĩ một chút, im lặng hướng Mễ Nam ra dấu vài động tác. Đại ý là: Đợi lúc hắn tới gần, Mễ Nam sẽ đột ngột mở cây dù trong tay, đối phương tất phải dùng đèn pin chiếu sáng. Như thế, mặt tán dù màu xám bạc sẽ phản xạ ra ánh sáng mạnh, thứ nhất có thể thu hút lực chú ý của hắn. Thứ hai có thể làm nhiễu tầm mắt hắn. Sau đó Phương Mộc từ sườn dưới dùng đèn pin công kích đối phương, cố gắng trong thời gian ngắn nhất chế ngự hắn.
Mễ Nam gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, đồng thời nắm cây dù trong tay, ngón cái đặt trên chốt mở, tư thế như đang vận sức chờ phát động.
Tiếng bước chân của hắn dần dần rõ ràng, cuối cùng dừng lại. Phương Mộc đại khái tính toán khoảng cách một chút, chính là vị trí trước cửa phòng 405.
Phương Mộc ngừng thở, lén lút thò đầu ra.
Một bóng đen cao lớn đứng trước cửa phòng 405, đang dùng đèn pin quét khắp nơi trên cửa và trên mặt đất. Thình lình, hắn dường như phát hiện gì đó, ngồi xổm người xuống, một bên dùng đèn pin khảy, một bên cẩn thận quan sát.
Nhờ đèn pin trong tay hắn, Phương Mộc thoáng cái ý thức được thứ đối phương đã phát hiện: Đó là đầu lọc thuốc mình vừa bỏ lại!
Sơ suất quá!
Trong lòng Phương Mộc liên tục chửi mình, mà đối phương hiển nhiên cũng ý thức được trong hành lang có người vừa ở. Hắn đứng thẳng dậy, sau khi lấy đèn pin quét qua lại vài vòng, ánh sáng liền hướng về gian giữa cầu thang sườn tây.
Phương Mộc vội vàng thụt đầu về. Đồng thời, tiếng bước chân của đối phương lại vang lên, hơn nữa, đang hướng về phía chỗ ẩn thân của bọn họ mà đến!
Phương Mộc cố gắng ngừng thở, trong lòng bàn tay đã đầy mồ hôi, cơ hồ không cầm được đèn pin cường quang. Mắt thấy chùm sáng trên mặt tường đối diện bọn họ quét tới quét lui, quầng sáng cũng càng ngày càng tụ lại.
Thình lình, Phương Mộc cảm thấy phía sau lưng mình bị Mễ Nam đẩy mạnh một