Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3176 lượt.
cái, ngay sau đó, cô từ bên người Phương Mộc xoẹt một cái xông ra ngoài, cây dù trong tay phụt một tiếng mở ra!
Phương Mộc không kịp nghĩ nhiều, nghiêng người lao ra khỏi giữa cầu thang, vừa mới vung đèn pin cường quang trong tay, liền cảm thấy dưới chân trượt một cái, cả người nặng nề té lăn trên mặt đất, đèn pin cũng rời tay bay ra ngoài.
Đối phương cũng đã bị kinh hãi, lấy đèn pin che trên trán cuống quít lui ra phía sau, cơ hồ là cùng lúc, Phương Mộc nghe được một trận thanh âm kim loại va chạm quen thuộc.
Đó là tiếng nạp đạn!
Mẹ nó, hắn cư nhiên có súng! Tâm Phương Mộc đóng băng —— Thế này thì phiền toái rồi!
Mễ Nam hiển nhiên cũng nghe thấy thanh âm nạp đạn, cô không suy nghĩ nhiều đem tán dù quẳng về hướng đối phương, xoay người lại che trên người Phương Mộc.
Phương Mộc vừa vội vừa tức, giãy giụa muốn đứng lên, muốn đem Mễ Nam che chở sau người. Nhưng Mễ Nam mở rộng tứ chi, gắt gao ôm lấy Phương Mộc, trong lúc nhất thời khóa cứng không cho anh động đậy.
Đối phương hiển nhiên đã chiếm thế thượng phong, sau khi né tránh cây dù, ánh sáng lập tức bao phủ sang. Kỳ quái chính là, hắn không nổ súng. Vài giây sau, một thanh âm khiến người ta càng thêm kinh ngạc vang lên:
"Phương Mộc?"
Nửa giờ sau, Phương Mộc và Mễ Nam ngồi trong một quán thức ăn nhanh, đối diện là Dương Học Vũ vẻ mặt âm trầm.
Đèn pin từ trong tay Phương Mộc bay ra cũng không phụ lòng sứ mạng của nó, mặc dù không phải cố ý, nó vẫn cứng rắn nện trên trán Dương Học Vũ. Giờ phút này, Dương Học Vũ đang dùng chai bia ướp lạnh xoa trên cục u màu tím bầm kia, tay còn lại đùa nghịch bao súng bên hông.
Nơi đó là một khẩu súng ngắn kiểu 49, nửa giờ trước, Dương Học Vũ thiếu chút nữa dùng nó bắn trúng Mễ Nam.
Mễ Nam xem xét một đống thạch cao vỡ vụn, chúng nó đã không cách nào hợp lại thành một khối nữa, có chút bộ phận đã bể thành bột. Sắc mặt Mễ Nam càng khó coi hơn, cuối cùng đem chúng nó quét vào trong một túi nhựa, nặng nề rơi vào trong hộp dấu chân.
Phương Mộc nhìn Mễ Nam, suy nghĩ một chút, hỏi dò: "Bằng không. . . . . .Lại trở về làm lại một phần khác?"
Mễ Nam không nói chuyện, ngụm lớn ăn khoai tây chiên, nhìn qua đói bụng lắm. Sau một hồi, cô lạnh lùng phun một câu:
"Dấu vết nguyên thủy đã bị anh ta giẫm lên phá hủy, có làm lại vài lần cũng chẳng nghĩa lý gì."
Mặt Dương Học Vũ mang theo vẻ tức giận, lớn tiếng biện hộ: "Tôi cũng đâu cố ý! Hơn nữa, ai có thể ngờ muộn thế rồi các người còn ra đó lấy dấu chân hả?"
Phương Mộc vội hòa giải. Anh nhìn cục u trên trán Dương Học Vũ, cảm thấy rất áy náy.
"Cậu không sao chứ?"
Dương Học Vũ hừ một tiếng, cũng không cảm kích: "Anh tự quan tâm đến mình đi."
Bộ dáng Phương Mộc hiện tại đích xác vô cùng chật vật, đầy người tro bụi bùn đất không nói, trên gò má trái cũng có một vết xước thật to, khuỷu tay và xương hông đều đau rát, phỏng chừng ngã trầy rồi.
Bia và thức ăn được mang lên, Mễ Nam xới một chén cơm, cũng không ngẩng đầu lên mà im lặng ăn. Hai nam nhân cũng không nói lời nào. Phương Mộc giằng co đến nửa đêm, cũng đói bụng, nhưng không có lòng dạ nào ăn uống. Dấu chân thật vất vả lấy được bị hủy hoại trong chốc lát, điều này khiến anh cảm thấy buồn bực. Ăn vài ngụm, Phương Mộc lấy thuốc ra rầu rĩ hút.
Dương Học Vũ ngược lại không hề nhàn rỗi, một ly lại một ly rót bia, thỉnh thoảng nhìn quét qua mặc Phương Mộc và Mễ Nam. Ngồi một lúc lâu, anh ta đột nhiên hỏi: "Hai người các bạn sao lại đi cùng nhau?"
"Ngẫu nhiên đụng phải." Phương Mộc suy nghĩ một chút, hỏi: "Tại sao cậu đến hiện trường?"
Dương Học Vũ không nói lời nào, chỉ đứng dậy rót đầy bia trong ly thủy tinh trước mặt Phương Mộc, sau đó nâng ly ra hiệu.
"Tôi còn lái xe," Phương Mộc vội vàng khoát tay, "Không thể uống."
Dương Học Vũ đem ly bia ừng ực xử lý, nói năng thô lỗ: "Anh có phải là đàn ông không đây?"
Phương Mộc vừa tức giận vừa buồn cười: "Việc này cùng việc có phải là đàn ông hay không chẳng liên quan! Hơn nữa, chúng ta là cảnh sát, không thể biết luật mà phạm luật."
"Không hề gì." Dương Học Vũ lại nâng ly lên, "Đã làm nhiều năm như vậy, mọi mặt tôi đều có người quen —— Ai cũng chẳng quản được chúng ta."
"Vẫn không nên." Phương Mộc đẩy ly ra, "Có cơ hội rồi nói tiếp."
Dương Học Vũ trừng mắt: "Con mẹ nó anh đập tôi thành như vậy, mời anh ly bia còn lý lý sự sự?"
Lời này khiến cho Phương Mộc khó mà chối từ tiếp, không thể làm gì khác hơn là đưa tay nhận lấy ly bia. Vừa mới nâng lên, Mễ Nam bên cạnh đã đoạt đi.
"Tôi thay anh ấy uống." Mễ Nam mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm Dương Học Vũ, ngửa thẳng cổ, đem bia trong ly một hơi uống cạn. Phương Mộc muốn đạt lại ly, đã không kịp rồi.
Mặt Dương Học Vũ đỏ lên, gân xanh trên cổ cũng nhảy nhảy.
"Cô dựa vào cái gì thay anh ta uống hả?"
"Tập kích anh là tôi bố trí đó." Mễ Nam đặt ly bia xuống, hai gò má ửng đỏ, "Tôi hướng anh bồi tội."
Mặt Dương Học Vũ càng đỏ hơn, nói chuyện cũng trở nên không đầu không đuôi: "Không cần. . . . . .Tôi không phải nghĩ