Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3173 lượt.
hận xem xét dấu chân này. Nhìn hồi lâu, cũng không thấy được nguyên cớ.
"Có loại dấu đế giày cao su này sao?"
"Còn chưa biết, phải lấy về xem kỹ. . . . . ." Nói còn chưa dứt lời, Mễ Nam lại ho khan.
Phương Mộc vội vỗ lưng cho cô, nhịn không được trách cứ: "Dưới trời mưa to như thế em còn chạy đến, cảm cúm nặng thêm thì phiền lắm đó."
"Nhưng bởi vì trời mưa em mới đến." Mễ Nam một tay ấn ngực thở dốc, một tay chỉa chỉa cơn mưa như bức màn dệt bên ngoài, "Em sợ nước mưa hắt vào, phá hỏng dấu chân."
Tim Phương Mộc nóng lên, anh nghĩ không ra lời nào để nói, chỉ có thể lúng ta lúng túng nói: "Việc này. . . . . .Cám ơn em."
Mặt Mễ Nam có chút ửng đỏ, nhỏ giọng nói: "Cám ơn cái gì? Em cũng đâu phải vì anh, đây là công việc của em."
Phương Mộc có chút khó xử mà gãi đầu, lại hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Lấy dấu chân xuống?"
"Ừ." Mễ Nam xách một cái hộp từ bên tường qua, "Anh giúp em một tay."
Trong hộp bày đầy dụng cụ. Mễ Nam lấy ra mấy ống tròn rỗng ruột lồng cùng một chỗ, trải trên vũng nước đọng kia đại khái tính toán một chút, rút ra trong đó một ống tròn gắn vào trên nước đọng, sau đó đưa cho Phương Mộc một ống nhỏ giọt, phân công anh đem chất lỏng còn thừa trong ống tròn chậm rãi rút ra. Sau đó, Mễ Nam lại lấy ra một cốc giữ nhiệt, sau khi rót vào một ít nước sạch, xé mở một túi bột phấn nhỏ màu trắng, ngồi xổm một bên chờ Phương Mộc.
Chất lỏng trong vũng nước rất nhanh đã bị rút cạn. Mễ Nam đem bột phấn màu trắng rắc đều vào trong cốc giữ nhiệt, đại khái sau khi đạt tới tỉ lệ 3 : 5, Mễ Nam cho tay vào, dưới đáy cốc giữ nhiệt bắt đầu đều đặn khuấy nhanh. Khuấy ước chừng nửa phút, bên trong bình giữ nhiệt chất lỏng đã đông thành trạng thái cao. Cô giơ cốc giữ nhiệt nhìn một chút, sau khi xác nhận không có bọt khí, đem chất lỏng dạng cao đổ vào lòng bàn tay, cẩn thận chỉnh sửa ống tròn, để cho chất lỏng dọc theo khe hở chậm rãi chảy vào trong chỗ trũng hình thành dấu chân.
Làm xong hết thảy, Mễ Nam đứng thẳng người, duỗi tay ra ngoài hành lang, dùng nước mưa cọ rửa sạch chất lỏng dạng cao trong lòng bàn tay. Phương Mộc hỏi: "Còn cần làm gì nữa?"
Trên mặt Mễ Nam không còn bộ dáng hết sức chăm chú vừa nãy nữa, mà trở nên thả lỏng hơn.
"Cái gì cũng không cần làm, chờ."
"Cần chờ bao lâu?"
"Cỡ bốn mươi phút." Mễ Nam nhìn đồng hồ, lại nhìn cơn mưa bên ngoài hành lang, "Hôm nay không khí ẩm, thạch cao muốn đông cần nhiều thời gian hơn một chút."
"Dấu chân này. . . . . ." Phương Mộc chỉa chỉa một sườn cầu thang, "Cũng cần lấy sao?"
"Ừ. Nhưng mà không thể dùng mô hình lấy được." Mễ Nam vỗ vỗ máy ảnh trong hộp, "Đã lấy xong rồi."
Hai người không còn việc gì làm. Phương Mộc đậy hộp lại, ra hiệu cho Mễ Nam ngồi lên, sau đó lại cởi áo khoác ra, phủ trên người cô. Mễ Nam nhúc nhích vài cái, nhưng không thắng nổi sự kiên trì của Phương Mộc, cũng chỉ có thể đáp ứng.
Trong hành lang yên tĩnh trở lại, tiếng mưa rơi càng thêm ầm ĩ. Sắc mặt Mễ Nam bình tĩnh, đem mình gắt gao quấn trong áo, thỉnh thoảng phát ra tiếng ho khan rất nhỏ. Phương Mộc lại không an tĩnh vậy, cách vài phút phải đi nhìn xem thạch cao giữa ống tròn đã đông chưa.
Lúc lộn tới lộn lui đến lần thứ tư, Mễ Nam không thể nhịn được nữa, đoạt lấy đèn pin trong tay Phương Mộc tắt đi.
"Anh có thể ngồi yên một chút không?"
Trong hành lang một lần nữa tối đen, Phương Mộc xấu hổ nhếch nhếch miệng, dựa lưng vào tường bất động. Suy nghĩ một chút, anh vừa nhắc nhở mình phải kiên nhẫn, vừa lấy thuốc ra, lặng lẽ hút.
Một lúc lâu, nghe được thanh âm yếu ớt của Mễ Nam bên kia truyền đến: "Anh đừng sốt ruột, phát hiện dấu đế giày cao su kia, em sẽ lập tức nói cho anh biết."
Phương Mộc ừ một tiếng, quay đầu nhìn Mễ Nam. Thân ảnh của cô hoàn toàn bị bao phủ trong bóng đêm, chỉ có thể nhìn ra hình dáng của một người, duy chỉ có đôi mắt kia lấp lánh tỏa sáng, nhưng, nhìn lướt qua, ánh sáng nọ cũng theo đó biến mất —— Cô đã quay đầu về.
Mưa to, đêm tối, hành lang yên tĩnh, nam nữ trầm mặc, trong những bộ phim tình cảm gì đó, đều là cảnh tượng nhất định sẽ va chạm ra tia lửa.
Song, hành lang là hiện trường án mạng. Không có hoa tươi và bữa tối, hai người cùng chú ý chính là một ít dấu chân loạn thất bát tao —— Ngẫm lại liền buồn cười.
Không nói gì mà chống đỡ, tựa hồ trạng thái duy nhất giữa Phương Mộc và Mễ Nam trong những ngày này. Ngẫm lại mà xem, tựa hồ không cần thiết, nhưng mà, cũng là điều tất nhiên phải tiếp nhận.
"Em ấy ổn không?"
Phương Mộc thoáng sửng sốt, lập tức hiểu được "em ấy" là chỉ ai.
"Cũng không tệ lắm."
"Dự định lúc nào. . . . . ." Thanh âm Mễ Nam thấp xuống, "Kết hôn?"
"Việc này, cũng chưa nghĩ tới đâu." — Tâm Phương Mộc trầm xuống, "Sẽ bàn sau."
Mễ Nam không nói, sau một trận thanh âm sột soạt, cô đứng lên, thanh âm lại tựa hồ đã nhẹ nhõm hơn nhiều:
"Em đi nhìn xem tác phẩm"
Cơ hồ là cùng lúc, dưới lầu đột ngột truyền đến một trận tiếng chó sủa.
Trong lòng Phương Mộc sợ hãi, lập tức ném rơi đầu lọc thuốc, túm lấy Mễ Nam, đèn