pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh sáng thành phố - Full

Ánh sáng thành phố - Full

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3288 lượt.

t các trang mạng khác. Người nhiều chuyện thậm chí còn đặt tên đoạn video này là "Thẩm phán vô lương cầu xin sát thủ liên hoàn tha mạng."
Phương Mộc dở khóc dở cười. Đoạn video này chắc là vừa rồi khi cùng Tề Viện nói chuyện, Nhâm Xuyên dùng điện thoại di động quay lại đưa lên mạng. Nhâm Xuyên nóng lòng muốn sống có thể giải thích được, nhưng một thẩm phán không tin tưởng cảnh sát, lại hướng hung thủ xin tha thứ, lại làm sao khiến phía cảnh sát chịu nổi chứ?
Phân cục trưởng rất nhanh liền thấy được đoạn video, sau khi nóng giận, chửi rủa thậm tệ Nhâm Xuyên, sắp xếp cảnh sát hộ tống Tề Viện quay về trường. Cô gái đơn thuần lúc gần đi còn khẩn cầu phân cục trưởng bằng mọi giá phải bảo vệ tốt Nhâm Xuyên.
"Tôi thừa nhận lúc ấy tôi hận không thể giết ông ta, nhưng mà, ông ta không đáng chết. . . . . .Các người. . . . . ."
Phân cục trưởng đột ngột cắt ngang lời cô ta: "Cô có từng tham dự bỏ phiếu không?"
Tề Viện sửng sờ, hồi lâu mới đỏ mặt gật đầu, ngay sau đó lại biện bạch nói: "Tôi khi đó là quá nóng giận, nhưng. . . . . ."
Sớm đã mất kiên nhẫn phân cục trưởng phất tay, ra hiệu nhanh chóng đưa cô ta rời đi, chính mình cũng xoay người bỏ đi.
Phương Mộc nhìn Nhâm Xuyên ngồi bên cạnh bàn, vẻ mặt tủi thân, cười khổ lắc đầu, đang muốn rời đi, Nhâm Xuyên liền túm lấy quần áo Phương Mộc, khóc nức nở khẩn cầu: "Phương cảnh quan, có thể cùng cậu nói vài câu không?"
Phương Mộc suy nghĩ một chút, kéo ghế qua ngồi xuống, hỏi: "Nói gì?"
Nhâm Xuyên lo lắng bất an vặn xoắn tay, thấp giọng nói: "Tôi biết tôi đã khiến cho các cậu mất mặt. Nhưng mà, cậu cứ coi như là tôi bị sợ hãi được không, coi như tôi sợ chết được không? Đổi lại là cậu. . . . ."
"Đổi lại là tôi thì sẽ tin tưởng cảnh sát!" Phương Mộc cao giọng nói, "Ông cho rằng ông làm vậy sẽ làm Ánh sáng thành phố cảm động sao? Không phải mỗi người đều tốt bụng được như Tề Viện đâu!"
"Đúng vậy, đúng vậy, cô bé đó thật sự là người tốt." Tình tự của Nhâm Xuyên càng thêm rối rắm, "Con mẹ nó, tôi vừa rồi cũng gọi điện cho bà cụ Hồ, không đợi tôi nói hết câu đã cúp máy, gọi lại lần nữa, ngay cả điện thoại cũng không bắt."
"Được rồi." Phương Mộc không muốn cùng gã dây dưa nữa, "Ông chỉ cần thành thật nghe lời, sẽ không có chuyện gì đâu."
Nhâm Xuyên ngẩng đầu liếc mắt nhìn Phương Mộc, trong ánh mắt lộ vẻ né tránh, ấp úng nửa ngày, ông ta mới lắp bắp nói: "Có thể để tôi ở lại cục cảnh sát không? Nhốt ở nơi an toàn nhất, phòng tạm giam cũng được."
Phương Mộc suy nghĩ một chút, nói: "Tôi đi xin phép lãnh đạo đã."
Ý kiến của Nhâm Xuyên không phải không có lý, từ tình thế trước mặt cùng cách giải quyết của Ánh sáng thành phố đến xem, vô luận là nhà riêng hay đơn vị công tác của Nhâm Xuyên đều không đủ an toàn tuyệt đối. So sánh với cục cảnh sát canh phòng nghiêm ngặt là một nơi giám hộ không tồi.
Song, khiến Phương Mộc không ngờ chính là phân cục trưởng không đồng ý yêu cầu của Nhâm Xuyên.
"Bảo vệ gã ở cục cảnh sát, đích thật là không sơ hở, bất quá ——" Ánh mắt phân cục trưởng lấp lánh nhìn Phương Mộc, cậu muốn bảo hộ thằng khốn này, hay một lưới bắt được Ánh sáng thành phố?"
Phương Mộc nhất thời nghẹn giọng.
"Không cho Nhâm Xuyên xảy ra chuyện đương nhiên là mục đích chủ yếu của chúng ta. Song, sau này thì sao?" Cũng không thể để gã ở mãi cục cảnh sát. Hơn nữa, khó bảo đảm tương lai sẽ không xuất hiện thêm Trương Xuyên, Lý Xuyên gì đó nữa." Dương Học Vũ cũng khuyên Phương Mộc, "Sự tình này đã gây sức ép cho mọi người quá sức rồi, không bằng thừa cơ hội này bắt Ánh sáng thành phố?"
Nói trắng ra, chính là đem Nhâm Xuyên là mồi, câu ra con cá ăn thịt người Ánh sáng thành phố hung mãnh này.
Phương Mộc vẫn như cũ cảm thấy không ổn, mặc dù anh cũng từng nghĩ đến việc lợi dụng Nhâm Xuyên câu ra Ánh sáng thành phố, song từ tình huống trước mắt đến xem, làm như vậy, thứ nhất không công bằng đối với Nhâm Xuyên, thứ hai mạo hiểm quá lớn, lỡ không tốt sẽ khiến cá nuốt luôn mồi mà chạy.
Có điều, tâm ý phân cục trưởng đã quyết, liền ra lệnh ngày thứ hai chuyển dời Nhâm Xuyên đến nơi bảo vệ khác.
Lúc này, đã là 6h40 chiều ngày 27 tháng 11. Cách thời hạn chết Ánh sáng thành phố công bố, chỉ còn hơn năm mươi mấy giờ nữa.




Chương 17 - Quyết định chung
Hắn lau khô cái đĩa cuối cùng, đặt vào trong tủ quầy, sau đó, dựa bên cạnh mặt bàn hút một điếu thuốc.
Bé trai béo ngồi trên sàn nhà, hai tay xé một cái đùi gà chiên, ăn ngon lành. Hắn vừa hút thuốc, vừa mỉm cười nhìn bé trai béo.
Thằng nhóc hư này, thật là ham ăn. Bất quá không thể trách nó, khi mình lớn bằng nó thế này, có thể có một cái đùi gà để ăn, quả thực đã là phúc phận lớn lao rồi.
Hút xong điếu thuốc, hắn đứng dậy đi đến ngăn tủ ở góc tường, lúc vòng qua bé trai béo, vỗ vỗ đầu nó. Mở tủ ra, hắn từ dưới những y phục chất thành chồng lấy ra một balô du lịch cỡ lớn, từ động tác cật lực của hắn đến xem, thứ này rất nặng. Hắn kéo balô du lịch dài tới bên giường, mở ra, đầu tiên là cẩn thận xem xét thứ gì đó trong balô một chút, lập