Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3290 lượt.
n phê duyệt một mục trong đó, cũng không biết phải đợi đến bao lâu. Do đó, tổ chuyên án cũng không trông cậy vào cùng ngày 29 tháng 11, chi tiết tất cả phương án đều có thể đầy đủ toàn bộ. Tựa như theo lời phân cục trưởng thế này —— "Đừng dựa vào người khác, phải dựa vào chính chúng ta, làm thế nào cũng phải chống đỡ qua nửa đêm ngày 29!"
Bất quá, ngày thứ hai, sự tình khiến người ta không tưởng được vẫn xảy ra. Đáng lẽ Nhâm Xuyên phải tận lực loại bỏ các tin tức mạng quấy nhiễu mình, trái lại, chiều nào tan ca về nhà, chuyện đầu tiên gã làm chính là mở máy tính, tìm tòi tất cả tin tức về Ánh sáng thành phố và mình. Dưới cách nhìn của Nhâm Xuyên, điều này có lẽ là một loại hành vi tự bảo vệ mình. Cho nên, ngày hôm qua gã đã phát hiện thông báo giết người mới nhất của Ánh sáng thành phố trước tiên, cũng từ trong bình luận của dân mạng đoán được hàm nghĩ chính xác của "1129". Sau một đêm không ngủ, khi cố gắng trấn định thì Nhâm Xuyến phát hiện nhân số của nhóm nhỏ giám hộ đột ngột tăng lên, lập tức luống cuống tay chân, cơ hồ là uy hiếp thành viên giám hộ, yêu cầu gặp mặt lãnh đạo tổ chuyên án.
Phân cục trưởng đại diện tổ chuyên án một mình gặp mặt Nhâm Xuyên, cụ thể thảo luận cái gì không thể biết được, nhưng từ việc trong phòng họp thỉnh thoảng truyền ra tiếng rít gào đến xem, Nhâm Xuyên đã hoàn toàn mất đi lý trí. Nửa giờ sau, phân cục trưởng vẻ mặt tức giận xoải bước ra khỏi phòng hội nghị, phân phó hai cảnh sát tiến vào phòng hội nghị trông coi Nhâm Xuyên.
"Con mẹ nó, thằng cha này bị dọa sợ đến phát điên rồi." Phân cục trưởng một hơi uống hết nửa bình nước, "Vừa rồi cư nhiên uy hiếp nói muốn tự sát, nói thà tự mình chết cũng không để cho Ánh sáng thành phố thực hiện được."
Suốt hơn nửa ngày, tổ chuyên án đều trải qua trong tình tự nôn nóng bất an. Phân cục trưởng và Dương Học Vũ không ngừng gọi điện, nghe điện, cách mỗi vài giờ liền lầu trên lầu dưới tham gia đủ loại hội nghị. Nhâm Xuyên ở trong phòng hội nghị cũng không nhàn rỗi, theo cảnh sát trông coi gã nói, gã cùng một người nói chuyện điện thoại gần hai tiếng, khi nói đến tâm tình kích động, cư nhiên nước mắt nước mũi đều chảy xuống. Đang lúc mọi người đều đoán xem đó là ai mà khiến Nhâm Xuyên vướng bận như thế, người này tự mình đi tới cục cảnh sát.
Song, chuyện khiến cho mọi người trăm triệu lần không ngờ tới, người này cư nhiên là Tề Viện.
Tề Viện vừa đến nơi Nhâm Xuyên đã kéo cô đến phòng hội nghị, hơn nữa dùng cứng rắn yêu cầu người trông coi để gã cùng cô một mình nói chuyện. Sau khi được lãnh đạo đồng ý, hai cảnh sát rút khỏi phòng hội nghị.
Cuộc nói chuyện này ước chừng nửa giờ, Phương Mộc vài lần đi tới cửa phòng hội nghị, nhìn thấy hai cảnh sát như trước canh giữ ở cửa, cũng là vẻ mặt hiếu kỳ.
"Còn chưa ra sao?" Phương Mộc nhíu mày, "Bọn họ làm gì vậy?"
"Không biết." Một cảnh sát nhún nhún vai, "Dù sao hai người một mực nói chuyện, cũng không biết đang nói gì."
Phương Mộc suy nghĩ một chút, đưa tay gõ lên cửa, nhưng không ai đáp lại, Phương Mộc mất kiên nhẫn, trực tiếp đẩy cửa vào.
Trong phòng hội nghị trống rỗng, Nhâm Xuyên cùng Tề Viên ngồi ở một góc bàn hội nghị dài, tư thế lại có chút khôi hài. Nhâm Xuyên chỉ có nửa cái mông mắc trên ghế, một chân cơ hồ nửa quỳ trên mặt đất, nắm tay Tề Viện cuống quýt lắc, nhìn từ biểu cảm trên mặt, tràn ngập hối hận và cảm kích.
Tâm Phương Mộc thoáng sững sốt, nhịn không được hỏi: "Đây là?"
Tề Viện nghe tiếng quay đầu, hai mắt đong đầy nước mắt, giọng nói run run: "Thẩm phán Nhâm đã giải thích cho tôi rõ rồi, phán quyết kia thật không phải trách nhiệm của ông ta, tôi tha thứ cho ông ta rồi. . . . . .Các người ngàn vạn lần phải bảo vệ ông ấy thật tốt. . . . . .Đừng để ông ấy xảy ra chuyện."
Phương Mộc càng hồ đồ, vội vàng chuyển mắt hướng Nhâm Xuyên. Nhâm Xuyên lại liên tục lắc đầu, đã nghẹn ngào không nói ra lời.
Phương Mộc nghĩ thầm đây là đang hát xướng hả, liền nghe được trong hành lang truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập, trong nháy mắt, Dương Học Vũ đã xông vào.
Dương Học Vũ tức giận đến xanh mặt, chỉ vào Nhâm Xuyên đang cuống quít run rẩy, hồi lâu mới nói ra được: "Ông. . . . . Con mẹ nó ông vô luận làm cái gì, có thể thương lượng trước với chúng tôi một chút hay không hả?"
Nguyên lai, ngay trước đó vài phút, website "Cảng tin tức thành phố C" đột nhiên xuất hiện một đoạn video. Nhân vật nam nữ chính trong đó chính là Nhâm Xuyên và Tề Viện. Trong video, Tề Viện ngôn từ khẩn thiết tỏ vẻ phán quyết không công bằng kia không thể hoàn toàn trách tội thẩm phán Nhâm Xuyên, bản thân đã tha thứ cho con người thân bất do kỷ này rồi, cũng kêu gọi dân chúng —— nhất là Ánh sáng thành phố buông tha cho Nhâm Xuyên. Bản thân Nhâm Xuyên thì nước mắt nước mũi đều rơi xuống hướng công chúng tạ lỗi, thậm chí nói năng không đầu không đuôi van xin Ánh sáng thành phố tha cho mình một mạng.
Video vừa đăng lên, lập tức khiến cho dân mạng điên cuồng nhấp vào xem và đăng lại. Chưa đầy 20 phút, đoạn video này cũng đã xuất hiện trên hàng loạ