Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1343294
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3294 lượt.
động.
"Alo?"
"Anh ở đâu?" Thanh âm Dương Học Vũ nôn nóng bất an, "Mau mau sang đây, có chuyện!"
Mãi đến khi bị Phương Mộc lảo đảo túm lên xe Jeep, Mễ Nam vẫn như trước bị vây vào trạng thái thất thần, trên mặt thậm chí còn lộ một ít tươi cười. Cô chỉ ngơ ngác nhìn phía trước, tựa hồ đối với hết thảy chung quanh đều mất đi lực cảm giác.
Bất cứ người nào, bị nhục nhã trước mặt mọi người như vậy, đều không khác gì vạch trần vết sẹo đã khép từ lâu, sau đó rảy muối lên mặt ra sức chà xát một phen. Đau đớn này, cho dù kiên cường như Mễ Nam cũng khó thể thừa nhận.
Lúc này, an ủi và xin lỗi gì cũng đều vô ích. Phương Mộc cắn răng, vô thanh vô tức lái xe như bay. Sau khi tiến vào nội thành, Phương Mộc đột nhiên cảm thấy bên người khác thường. Vừa quay đầu nhìn, Mễ Nam toàn thân cứng ngắc ngồi trên ghế phụ, nước mắt từng giọt lớn từ trên mặt chảy xuống.
Đây không phải rơi lệ theo ý nghĩ bình thường, cả bộ cảnh phục trước ngực đều đã thấm ướt một mảng lớn nước mắt, hơn nữa phạm vi còn đang không ngừng mở rộng. Lượng nước của cả người Mễ Nam tựa hồ đang thông qua tuyến lệ ồ ạt phun ra, theo gương mặt chảy xuống, trên cằm hình thành một đường nước mắt không gián đoạn.
Trong lòng Phương Mộc hoảng hốt, thậm chí hoài nghi cô rất nhanh sẽ do cạn nước mà mất đi ý thức. Anh luống cuống tay chân từ trong túi quần lấy ra khăn giấy đưa cho Mễ Nam, lại bị cô hất ra.
"Em muốn xuống xe." Dứt lời, Mễ Nam rốt cuộc liều lĩnh đưa tay kéo cửa xe.
Đây chính là vận tốc hơn 70km/h! Phương Mộc vội vàng kéo cổ tay cô lại, vừa chạm đến, chỉ cảm thấy một mảnh lạnh buốt.
Mễ Nam kịch liệt giãy giụa, xe Jeep cũng theo đó mà lắc lư. Phương Mộc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là chạy chậm lại, đậu xe ở ven đường.
Không đợi cho xe dừng ổn, Mễ Nam liền giựt cửa nhảy xuống. Có lẽ là tư thế bảo trì quá lâu, mới vừa chạm đất, chân của cô đã mềm nhũn, cơ hồ nhào trên mặt đất. Phương Mộc mở dây đai an toàn, cũng nhảy xuống xe, nâng cô dậy.
Trong mắt Mễ Nam vẫn là một mảnh mờ mịt, gắt gao quay đầu sang chỗ khác, không thèm nhìn tới Phương Mộc, khí lực trên tay lại lớn cực kỳ, thoáng cái đã vẫy ra khỏi Phương Mộc.
Phương Mộc lại tiến lên một bước, gắt gao túm lấy cánh tay cô.
"Em đừng như vậy. . . . . .Chúng ta về cục trước, Học Vũ nói bên kia xảy ra tình huống. . . . . ."
"Không liên quan đến tôi! Mễ Nam đột nhiên như mắc chứng cuồng loạn mà rống to, cả người cũng kịch liệt run rẩy, xuyên thấu qua mái tóc rối bời bị nước mắt bết vào trên mặt, trong hai tròng mắt che kín tơ máu bắn ra hàn quang rét thấu xương, "Nhâm Xuyên đã chết thì liên quan gì đến tôi! Các người có chết hết, cũng chẳng liên quan gì đến tôi!"
Tâm Phương Mộc đã loạn như ma, nhưng chỉ có thể khuyên nhủ: "Bằng không anh đưa em về nhà trước. . . . . .Xin lỗi. . . . . .Anh thật sự không biết. . . . . ."
Mễ Nam không hề mở miệng, chỉ hung hăng liếc mắt nhìn Phương Mộc, lại nặng nề vẫy khỏi anh, mấy bước chạy đến ven đường, đưa tay ngăn lại một chiếc taxi.
Mắt thấy taxi chạy vụt đi, Phương Mộc xoa thắt lưng, đứng ở ven đường thở dốc hồi lâu, mới nặng nề bước về xe. lấy ra đèn cảnh sát đặt trên nóc, trên chân như tức giận giẫm mạnh lên chân ga.
Sau hơn 10 phút, xe Jeep lái vào sân thị cục. Phương Mộc một đường chạy chậm lên lầu, Dương Học Vũ đã sớm chờ trong phòng làm việc. Nhìn thấy Phương Mộc, Dương Học Vũ trực tiếp mang anh đến phòng giám sát mạng.
Vào lúc 9h13 tối, thiết bị điện tử Ánh sáng thành phố từng sử dụng lại truy cập vào internet, cũng đăng nhập website "Cảng tin tức thành phố C", 1 phút 11 giây sau đăng xuất. Đám người Tiểu Mao nhanh chóng tập trung vị trí của hắn, tổ chuyên án đã phái người đi trước đến địa điểm Ánh sáng thành phố lên mạng, chưa nhận được tin tức phản hồi. Bất quá, căn cứ theo kinh nghiệm trước đó, lần này e rằng lại tay trắng trở về.
Phương Mộc hỏi: "Hắn đã tuyên bố tin tức gì, lại là bài bỏ phiếu sao?"
"Không phải," Sắc mặt Dương Học Vũ đột ngột trở nên ngưng trọng, đưa tay xoay màn hình hướng phía Phương Mộc, "Anh tựa nhìn đi."
Phương Mộc khom lưng đến gần, lại nhìn thấy mặt trang quen thuộc kia, một bài đăng điểm cao hiển thị ngay trên trang đầu diễn đàn, điểm vào xem và trả lời đều vượt quá bốn ngàn. Nội dung bài đăng cũng rất đơn giản, chỉ có vài số liệu.
1129
Phản ứng đầu tiên của Phương Mộc là nâng cổ tay nhìn đồng hồ, hôm nay là ngày 26 tháng 11. Anh suy nghĩ một chút, lại ngẩng đầu, vừa vặn đụng phải tầm mắt của Dương Học Vũ.
"Còn có ba ngày."
"Đúng." Phương Mộc gật đầu, "Hơn nữa chính là ngày tháng Ánh sáng thành phố muốn xuống tay."
"Nhất định là vậy." Vẫn ngồi trước màn hình Tiểu Mao đột nhiên mở miệng, "Dân mạng cũng đoán được."
"Haha." Phương Mộc cười cười, "Dưới ánh nhìn của vạn người —— Phù hợp với phong cách của hắn."
Dương Học Vũ chửi bậy một câu trên gò má nổi lên cơ thịt cứng rắn.
"Mẹ nó thật kiêu ngạo!"
Nửa giờ sau, cảnh sát đến địa điểm Ánh sáng thành phố lên mạng trước đó thu đội trở về. Căn cứ