Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341822

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.

ghe vậy thì cười cười, rõ ràng trong lòng đang rất hạnh phúc, anh nói: “Ta nói cho mụi một tin vui. Hôm nay ta đã đả thông được bước thứ nhất rất khó khăn của bộ chưởng pháp này rồi, kể như không phụ lòng tin tưởng của cha.”

Cô gái nở một nụ cười tươi như một đóa hoa, dưới ánh trăng mờ ảo không rõ dung mạo thế nào, nhưng chỉ riêng nụ cười đó cũng đã có thể đáng được gọi là mỹ nhân rồi, thêm với thân hình cân đối mềm mại của cô trong đêm, đứng cạnh bóng dáng anh tuấn của Võ Đức, quả là đẹp đôi. Cô vừa cười vừa nói trong vui sướng: “Huynh nói thật không. Sao huynh bảo phải ba năm mới xong mà?”

Võ Đức vẫn giữ nụ cười nói: “Thì cứ bình thường sẽ mất khoảng ba năm, nhưng không phải ai cũng thế.”

Ánh mắt cô gái liền chuyển sang vẻ tinh nghịch, nhưng cũng không kém phần yêu thương nói: “À…ý huynh là huynh thông minh hơn người chứ gì!”

Võ Đức hơi lúng túng nói: “Có đâu! Chắc là ta có duyên với cái môn này thôi.” Nói xong lại tủm tỉm cười, cô gái cũng cười, ánh mắt trìu mến nhìn người yêu.

Hai người dìu nhau đến cái ghế đá ở góc đình, tay trong tay, cô gái ngả người dựa vào lưng Võ Đức, nét mặt hết sức thỏa mãn. Võ Đức quàng tay qua vai cô, khẽ siết cô chặt vào người, hơi ấm của cả hai người tỏa ra sưởi ấm lẫn nhau. Anh nói: “Thùy này. Đêm nào mụi cũng trốn lên đây với huynh, nhỡ ba mẹ mà biết thì sao?”

Cô gái cười bảo: “Tía má ngủ sớm lắm, mà đêm hôm cũng đâu vào phòng muội làm gì mà biết được.” Nói tới đó bỗng như nàng nghĩ ra điều gì, liền khẽ cựa mình ra khỏi Võ Đức, giọng có chút hờn dỗi: “Ý huynh là bảo muội đừng có lên đây nữa đúng không. Muội biết mà, huynh sợ sư phụ biết chuyện sẽ trách phạt chứ gì.” Nói xong nàng hứ lên một tiếng quay phắt đi. Võ Đức liền nở nụ cười, lại quàng tay qua kéo nàng vào người mình rồi nói hết sức ngọt ngào:”Ta sao mà có ý đó được, ta lúc nào cũng muốn muội ở bên cạnh hết, chẳng phải chính ta bảo muội lên đây hay sao.”



Trường Đại Học Khoa Học và Xã Hội và Nhân Văn là một trong những trường có uy tín xếp vào bậc nhất ở Sài Gòn, chuyên đào tạo các nghành về xã hội và con người, cũng chính là trường mà Võ Tài theo học. Sáng hôm nay sân trường nhộn nhịp, nhà trường tổ chức hẳn một cái lễ nho nhỏ để chào đón tân sinh viên của năm. Sau khi kết thúc dăm ba bài phát biểu, mấy lời chào mừng và một số tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn thì tất cả được thông báo về văn phòng ghi danh nhập học. Võ Tài chen chúc trong đám sinh viên vừa cũ vừa mới, tay cầm tab hồ sơ, đứng trước bảng thông báo của nhà trường để coi sơ đồ tổ chức phòng học và các thông tin lặt vặt khác.
Thật ra mấy ngày nay nó đã đọc kĩ trên website nhà trường hướng dẫn nhập học rồi, nhưng đến đây vẫn đọc lại cho chắc. Coi sóc cẩn thận xong nó theo sơ đồ đến phòng đào tạo của trường để làm thủ tục, thấy trong này sinh viên đông đúc chen vai sát cánh trước các bàn làm việc. Nó phải tìm mãi mới thấy chỗ đăng kí của khoa nó. Chen chúc hết nửa ngày mới xong các thủ tục, chính thức trở thành sinh viên của nhà trường. Theo thời khóa biểu thì ba ngày nữa nó mới bắt đầu học chính thức. Xong xuôi đâu đấy nó ra trạm xe bus trước cổng trường đợi xe đi về. Thấy ở đó cũng đông người, nó kiếm một chỗ đứng, bỗng thấy bên cạnh mình có một dáng người quen quen, nhìn lại thì ra là cô gái cháu của lão Sáu, người nó đã gặp ở chỗ cầu thang hôm qua, đang đứng ngay bên cạnh, vẫn vẻ mặt thanh tú ấy, vẫn đôi mắt long lanh ấy. Nàng cũng nhìn thấy nó, cả hai hình như đều hơi bất ngờ, rồi lại miễn cưỡng nở một nụ cười chào nhau.
Đứng mười phút mà chưa thấy xe đến, Võ Tài cảm thấy nên hỏi han cô gái kia mấy câu, dẫu sao nhà cửa cũng sát nhau, không nên tỏ ra quá xa lạ. Nghĩ thế nó mở lời, có chút ngượng ngùng: “Hình như bạn ở chung với bác Sáu phải không?”
Cô gái nghe thấy có người hỏi mình liền quay sang, ánh mắt nàng long lanh. Nàng khẽ gật đầu và cười nhẹ một cái để lộ hàm răng trắng như ngọc của mình xác nhận câu trả lời.
Võ Tài lại tiếp: “Bạn học ở đây hả?”
Cô gái lại gật đầu cười trả lời.
Võ Tài thấy nàng a không nói gì thì đã hơi ngại, nhưng dù sao cũng đã mở lời nên đành hỏi tiếp cho hết câu chuyện: “Bạn học năm mấy rồi?”
Cô gái đáp quay sang đáp: “Năm hai!” xong lại quay đi, vẻ hờ hững đã hiện ra thấy rõ.
Võ Tài chưng hửng. Thấy cô gái kia không muốn nói chuyện, nên nó định thôi không nói gì nữa. Bỗng lại thấy cô mở lời hỏi: “Bạn cũng học ở đây à?”
Thanh âm của nàng nhẹ nhàng như một tiếng hát, khiến Võ Tài bàng hoàng nhớ lại chuyện đêm qua, lúc đó giọng nàng tuy vẫn ngọt ngào như lúc này đây, nhưng lại vanh vách thuật lại chuyện của Thanh Long Bang với các chưởng bối, lời lẽ gãy gọn súc tích, ý tứ hùng hồn khiến người nghe không khỏi bị thu hút. Nếu như không biết chuyện đó, có lẽ nó sẽ nghĩ nàng là một cô gái ngây thơ, trong sáng, trong sáng như khuân mặt của nàng vậy. Những ý nghĩ thoáng lướt qua trong đầu, nó mỉm cưởi đáp: “Ừ! Mình mới vào học năm nhất thôi, hôm nay đi làm thủ tục nhập học.”
Cô gái bỗng khẽ cười nói: “Vậy là mình hơn bạn một tuổi rồi đó.”
Nụ