Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

mới mẻ cực kỳ, có thể hack hết các tài khoản ngân hàng trong thiên hạ, lúc đấy tha hồ xài tiền. Võ Tài nghe nó ba hoa cũng không mấy tin, vì cái thằng này vốn là kẻ ưa nói rồng nói rắn. Tuy nhiên cũng không thể phủ nhận hắn rất có năng khiếu về cái món máy móc rối rắm này. Võ Tài cũng tính sẽ đi làm, dù sao cha nó cũng chỉ hứa lo cho nó phần nào thôi. Vậy là nó thống nhất với thằng Điệp mấy hôm nữa rảnh rỗi sẽ mượn cái con wave của thằng Long mà trên nhà sắp gửi xuống để đi xin việc.
Đêm xuống, trăng đã lơ lửng trên đỉnh đầu, không gian cũng đã yên tĩnh hơn hẳn. Võ Tài lại thức dậy, ngồi xếp bằng ngoài ban công bắt đầu luyện tập. Sau khi qua khỏi bước ngoặt khó khăn nhất đêm qua, việc luyện tập giờ đã trở nên suân sẻ hơn rất nhiều, không còn phải chịu đau đớn nữa. Nó lại theo khẩu quyết khai mở các đại huyệt, dẫn dụ âm khí tràn vào cơ thể, đi qua đan điền xuống dưới chân, đồng thời vận hành dương khí phân ra các ngả sưởi ấm lục phủ ngũ tạng và não bộ. Khí lạnh dưới chân giống như một tảng sắt lớn dán chặt nó xuống nền nhà, khí dương ngập tràn phần thân trên như hỏa lôi muốn phát nổ. Hai khí một âm một dương đối kháng nhau tạo thành một lực đẩy mãnh liệt trong cơ thể chỉ chực phóng ra bên ngoài. Nó theo khẩu quyết bắt đầu luyện chưởng pháp. Chữ Khôn có tất cả mười thế chưởng, ứng với mười phương mặt đất. Mỗi chưởng đều dựa vào khí âm nặng trịch như đá tảng dưới chân làm điểm tựa rối phóng dương kình nóng hổi ra bên ngoài qua chưởng lực.
Võ Tài song chưởng phát ra thu vào liên tục, biến ảo đa đoan, chưởng phong ào ạt. Luồng nhiệt khí thoát ra từ chưởng lực hun nóng cả không khí xung quanh người nó. Chương chữ Khôn vậy là nó đã sắp luyện thành. Cứ bình thường mà nói, người luyện môn này sẽ phải mất một thời gian mới thông thạo được các thế chưởng, nguyên tắc thu phát chưởng thế nào. Rồi phải mất thêm một thời gian dài nữa mới có thể dẫn động dương khí trong cơ thể phát ra ngoài tạo thành dương kình mà đả thương đối phương. Quá trình luyện tập phải hết sức gian nan, rối rắm, chí ít cũng phải một năm mới xong. Nhưng Võ Tài thiên bẩm đã có duyên với bộ chưởng pháp này, mỗi lần dụng tâm tập luyện thì như đã nắm rõ từ trước, cứ tự nhiên là đánh được. Xét ra nó chỉ còn một bước nữa là sẽ luyện thành chương chữ Khôn. Hiện tại dương kình nó phát ra đều tỏa khắp chung quanh người nó. Đến khi luyện thành, người phát chưởng có thể tập trung luồng dương kình này mà đánh thẳng vào một điểm, khi đó uy lực vô cùng. Người có nội công thâm hậu, một chưởng đánh ra có thể bẻ cong cả thanh sắt.
Sau hai giờ luyện tập, Võ Tài từ từ điều khí, đóng các đại huyệt lại. Cơ thể nó sảng khoái khôn tả, lại đứng lên ngẩng đầu thưởng trăng. Đây là phản xạ rất tự nhiên của người luyện môn võ này, bởi trong quá trình luyện đã hấp thụ rất nhiều nguyệt khí, nên tự nhiên có mối hảo cảm với vầng trăng kia, giống như một người bạn thân vậy. Gió mát lùa qua, Võ Tài chợt muốn lên sân thượng để hưởng trọn dư vị sau khi tập luyện nên quay vào mở cửa phòng đi ra ngoài. Bên ngoài hành lang tối om. Phòng lão Sáu chủ nhà cũng tối, không hề giống đêm qua. Nó đi lên cầu thang, mở cửa sân thượng, chợt thấy có người đang đứng đó, tay vịn lan can ngẩng đầu nhìn trời. Chính là Trang Nhi. Nàng mặc váy, bên ngoài khoác một cái áo khoác, gió thổi mái tóc nàng tung bay, trong ánh trăng bồng bềnh đến huyền ảo. Võ Tài hơi sững người, toan âm thầm quay trở lại nhưng đã không kịp, nàng đã nghe thấy tiếng mở cửa nên quay lại gọi: “Đã lên đây rồi, sao không nói chuyện một chút rồi xuống?”
Võ Tài quả thật cũng đang rất muốn tới gần nàng. Khi nãy chỉ là vì ngại ngùng nên định đi xuống, giờ nghe nàng gọi thì đương nhiên bước tới. Hai người đứng bên nhau, Võ Tài nhìn trời hỏi: “Sao Trang còn chưa ngủ, đã trễ lắm rồi?”
Trang Nhi mỉm cười: “TTrang hay bị mất ngủ, mỗi lần như thế hay lên đây hóng gió. Còn Tài, Tài sao cũng chưa ngủ.”
Võ Tài ấp úng, nó trước giờ tuy tính tình ngay thẳng, có gì nói nấy, nhưng cũng thấy việc kể chuyện luyện công tập võ với Trang Nhi lúc này cũng có gì đó hơi kì kì, nên bảo: “Tài hơi khó ngủ, thấy trăng sáng quá nên định lên đây hóng mát một lúc cho thoải mái thôi.”
“Tài cũng thích ngắm trăng hả?”
“Thích chứ, nhưng quả thật trăng ở đây không đẹp được như ở quê Tài.”
“Quê Tài ở đâu?”
“Ở Long An ấy. Trang đi Long An bao giờ chưa?”
“Đi rồi, nhiều lần rồi, nhưng toàn xuống rồi về ngay thôi. Chắc lần sau phải ở lại xem trăng ở đó đẹp tới nhường nào.”
Võ Tài nghe giọng nói ngọt ngào của nàng nhỏ nhẹ bên tai, trong lòng cảm thấy rất bối hồi, tự nhiên nó mong những giây phút này qua thật chậm. Bất giác nó quay sang nhìn nàng, khuân mặt nàng trong đêm càng đẹp hơn bội phần. Tóc mai đung đưa trong gió, đôi mắt long lanh dường như còn sáng hơn cả vầng trăng trên kia. Nhất là mùi hương ấy, lòng nó thấy ngây ngất. Bỗng nó buột miệng nói: “Chắc không đẹp bằng Trang đâu!”
“Cái gì!” Cô gái quay sang, hình như hơi ngạc nhiên, kế đến cô cười khúc khích “Không ngờ anh cũng biết tán tỉnh con gái đấy.”
Võ Tài ngượ