Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
cười của nàng khiến Võ Tài vừa cảm thấy thân thiện, vừa thấy bối rối. Nó nói: “Không phải đâu. Mình nghỉ học hai năm rồi mới thi đại học, như vậy là mình hơn bạn một tuổi mới đúng.”
Cô gái tròn mắt ngạc nhiên: “Ồ vậy hả! Bạn bỏ hai năm mà vẫn thì đậu được trường này thì cũng giỏi đấy. Nhưng mình cũng đồng trang lứa, nên mình sẽ không gọi bạn là anh đâu.”
Võ Tài lại cười, cảm thấy cô gái này đáng yêu quá sức: “Vậy bạn tên gì? Mình gọi tên là được rồi.”
“Vậy bạn gọi mình là Trang đi.”
“Mình là Tài, Tài lanh ấy.”
Cô gái cười: “Chứ không phải là Tài ba hả!”
Võ Tài thấy cô gái bỗng trở nên thân thiện, khác hẳn với cái vẻ lạnh nhạt lúc đầu thì cũng hơi khó hiểu nhưng mà lại vui, lại nói: “Vậy bạn là cái gì Trang,Gia Trang hả, hay Điền Trang.”
Cô gái lại cười: “Mình là Thu Trang. Nhưng chú Sáu nhà mình hay gọi là Trang Nhi.”
Võ Tài nhớ lại đêm qua, quả thật là lão Sáu có gọi cô gái này là Trang Nhi. Nó lại cười đùa: “Nghe hay nhỉ. Nhưng mà tên của Trang đẹp đấy.”
“Cám ơn bạn đã khen. Chú Sáu nhà mình gốc Hoa nên gọi mình như vậy, mà mình cũng rất thích cái tên đó.”
Võ Tài lại cười.
Giữa lúc đó thì xe bus đến, những người ngồi chờ ở bến đã lâu liền vội vã đứng cả dậy chen nhau lên xe, chẳng mấy chốc ghế trên xe đã chật kín. Võ Tài với Trang Nhi lên sau cùng nên không còn ghế trống nào, đành phải đứng. Bỗng có một anh thanh niên dáng người cao ráo, khuân mặt lãng tử đứng ngay dậy nói với Trang Nhi: “Em ngồi đây đi. Anh con trai để anh đứng cho.”
Trang Nhi mỉm cười, không hề từ chối liền cám ơn rồi ngồi ngay xuống. Anh chàng lãng tử kia tưởng chỉ nhường ghế xong thì thôi, không ngờ lại lân la hỏi chuyện: “Anh trông em quen quen, hình như cũng học ở trường Nhân Văn đúng không?”
Trang Nhi liền ngẩng lên mìm cười gật đầu xác nhận, biểu cảm giống hệt như khi nãy gật đầu với Võ Tài.
Võ Tài đứng ngay sau lưng anh ta, liền lén đưa mắt nhìn nàng một cái, không ngờ cũng đúng lúc nàng liếc nhìn nó. Hai người ánh mắt chạm nhau liền quay ngay đi.
Anh chàng kia cố nở một nụ cười quyến rũ đáp lại rồi hỏi tiếp: “Em học ở khoa Anh đúng không? Anh cũng có mấy người bạn bên đó đấy, biết đâu em cũng quen họ.”
Trang Nhi lại ngẩng lên, cười đáp: “Mình học khoa Đông Phương.” Xong lại quay đi.
Anh chàng kia vẫn không bỏ cuộc, thậm chí hình như còn vui vẻ hơn cho thấy rõ anh ta rất tự tin trong việc giao tiếp với con gái lạ: “Thật trùng hợp! Anh cũng có bạn học bên khoa đó đấy. Em học năm mấy rồi?”
Lần này thì Trang Nhi không hề quay lên, mà vẫn giữ ánh mắt lơ đãng đáp: “Năm hai bạn.”
Nhưng thái độ của nàng dường như vẫn không làm anh chàng hiểu ra rằng anh ta cần ngậm miệng lại, trái lại vẫn vui vẻ nói, ra chiều rất thân thiện một cách trơ trẽn: “Năm hai à! Anh trông em trẻ vậy cứ tưởng là tân sinh viên chứ. Anh thì sắp ra trường rồi. Thường thì anh không đi xe bus như vầy, nhưng nếu anh biết đi xe bus mà được gặp một cô gái xinh đẹp như em thì ngày nào anh cũng sẽ đi. Nhà em ở xa không?”
Trang Nhi rõ ràng là không thích nói chuyện với người lạ, lần này nàng chỉ thở mạnh một cái đáp: “Xa!”
Lúc đó thì xe dừng lại thả khách xuống, và rước thêm mấy khách nữa lên. Chiếc ghế cạnh Trang Nhi bị bỏ trống. Anh chàng kia ngay lập tức nhảy vội vào. Điều đó khiến khuân mặt Trang Nhi hiện lên nét khó chịu, bỗng nàng quay lên nhìn Võ Tài như muốn cầu cứu. Võ Tài cũng nhìn nàng, chưa biết phải làm sao. Chiếc xe dồn khách xong còn chật chội hơn cả khi nãy, đường xá lại đông đúc nên đi rất chậm. Từ quận 1 sang tới quận Gò Vấp đoạn đường cũng không phải là gần. Cái anh kia vừa ngồi vào ghế miệng đã cười tươi rói, lập tức bắt chuyện nói: “Sao em lại đi có một mình thế, bạn em đâu? Anh tự nghĩ một cô gái xinh đẹp như em hẳn phải có nhiều người đưa rước lắm.” Vừa nói anh ta vừa cố nhìn vào mắt Trang Nhi như thế mắt anh ta có sức hút ghê ghớm lắm.
Trang Nhi liếc nhìn anh ta với ánh mắt kì quặc, nhất thời chưa biết làm sao để khỏi phải trả lời. Bỗng nghe Võ Tài quay xuống nói: “Con bé đó là em gái tôi, anh bớt lời lại một chút đi.” Giọng nói tuy nhỏ nhưng ý tứ răn đe đã thể hiện rất rõ ràng.
Anh chàng kia quay lên thấy dáng người vạm vỡ của Võ Tài thì không khỏi có chút e dè, bèn ngồi lại vào ghế, không nói thêm câu nào nữa. Trang Nhi lại ngước nhìn lên, ánh mắt như muốn nói lời cám ơn, lại như có vẻ thích thú. Võ Tài trong lòng chợt có chút xao xuyến, cảm thấy cô gái xinh đẹp này thật yếu đuối, vẻ đẹp của nàng dường như vô tình cũng mang lại cho nàng nhiều phiền phức, nàng rất cần được bảo vệ. Nhưng nó lại lập tức nhớ tới chuyện đêm qua, nàng tuyệt đối không phải tầm thường, ý nghĩ khi nãy của nó liền tan biến.
Võ Tài và Trang Nhi cùng xuống xe, từ chỗ đó về nhà còn một đoạn đi bộ nữa. Bầu trời u ám từ sáng tới giờ cuối cùng cũng trút mưa, trời Sài gòn luôn có những cơn mưa bất chợt. Võ Tài ánh mắt dáo dác toan tìm chỗ vào trú thì đã thấy Trang Nhi lấy trong ba lô ra một cái dù nhỏ rồi đưa cho bảo: “Hôm nay cho anh đi ké đấy!”
Võ Tài bật cây dù lên che, rồi sóng