Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.
vai với Trang Nhi rảo bước trên vỉa hè đi về nhà. Trong lòng nó bỗng trào lên một cảm giác ngọt ngào mơ hồ mà trước giờ nó chưa bao giờ cảm thấy. Trang Nhi đi sát bên nó, mùi hương trên người nàng tỏa ra thoang thoảng trong mưa, pha lẫn với khuân mặt như thiên thần của nàng thoáng làm nó thấy ngây ngất. Không hiểu sao nó lại cảm thấy với cô gái này thật thân thiết. Một cơn gió nhẹ vô tình mà cũng như hữu ý thổi qua hắt mưa vào hai người. Trang Nhi vội giơ áo khoác lên che. Còn Võ Tài thì không xem mấy cơn gió đó vào đâu, nó hơi nhích lên một chút có ý che cho nàng. Trang Nhi bỗng nói: “Khi nãy cám ơn anh nhé, không thì chắc Trang bị cái tên đó làm phiền cho tới lúc về mất.”
Võ Tài cười nói: “Có gì đâu. Chỉ một câu nói thôi mà. Mà Trang chắc hay bị làm phiền vậy lắm nhỉ?”
Trang Nhi cười khúc khích hỏi: “Sao anh nghĩ thế?”
Võ Tài trả lời thành thật: “Trang xinh vậy cơ mà, ai mà chẳng muốn được làm quen.”
Trang Nhi lại cười tươi hơn, khuân mặt nàng rạng ngời, lại hiện lên nét tinh nghịch nói: “Vậy anh có muốn không?”
Cách nói dí dỏm nửa như thật nửa như trêu đùa của nàng làm Võ Tài lúng túng. Trước giờ nó chỉ chăm chăm luyện võ, đối với chuyện trai gái căn bản chưa nghĩ tới bao giờ, nên kinh nghiệm rất ít, không biết phải trả lời ứng đáp làm sao, miệng ấp úng: “Mình…mình…”
Trang Nhi thấy vẻ bối rối của nó thì bật cười hihi nói: “Trang đùa anh thôi!”
Võ Tài cũng cười, đang định nói sang chuyện khác thì phía sau bỗng có tiếng gọi: “Tài..Tài...”
Vừa nghe cái giọng như cháy nhà đến nơi đấy nó biết ngay là thằng Long. Hai đứa đấy cũng vừa xuống xe, thấy nó đi đằng trước thì gọi í ới.
Trang Nhi bên cạnh nghe tiếng gọi thì nói:”Vậy Trang về trước nhé. Gặp Tài sau.” Kèm theo một nụ cười duyên dáng chào nó. Nói xong nàng rẽ vào hẻm.
Trang Nhi vừa đi thì hai thằng kia đã chạy tới. Thằng Long là đứa to mồm nhất liền hỏi ngay: “Con nào đấy mày, trông xinh gớm?”
Thằng Điệp mắt dõi theo Trang Nhi đang bước về nhà nói: “Hình như là con bé sát phòng mình. Hồi sáng tao dậy sớm thấy nó đang đi ra, công nhận là đẹp thật. Nhưng hình như hơi chảnh, tao chào mà nó không thèm nói gì.”
Thằng Long thốt lên: “Cái gì, sát phòng á! Ngon! Vậy thì ba đứa mình cứ thử xem ai cưa nó được.”
Võ Tài nói: “Mày khùng à! Sao không đi hỏi xem nó có bồ chưa mà đòi tán.”
Thằng Long xem ra rất cao hứng: “Bồ kệ bồ. Tình trường là phải tranh đoạt. Tụi mày cứ để đấy mà xem.”
Ba đứa vừa nói vừa dầm mưa rảo bước về nhà. Thay đồ tắm rửa xong xuôi thì trời đã tạnh mưa, lại kéo nhau ra quán cơm ăn trưa. Võ Tài đi ngang qua hàng vé số của lão Sáu, thấy lão đang ngồi tán chuyện với một ông cụ khác trong xóm. Nó nhìn lão mỉm cười chào một cái. Cứ như bình thường thì nó sẽ hỏi: “Bác Sáu chưa ăn cơm hả?” Nhưng sau chuyện đêm qua, bỗng dưng nó cảm thấy ông già này hơi xa lạ nên cách cư xử tự nhiên cũng khác. Lão Sáu thì hình như không để ý điều đó, vẫn cao giọng nói: “Mấy cậu đi ăn cơm hả?” Thằng Long to mồm nhất đáp: “Đi ăn cơm bố ơi, bố chưa ăn à!”
Lão Sáu cười rạng ngời nói: “Hôm nay ta có người nấu cho ăn rồi.”
Võ Tài biết lão đang nói tới Trang Nhi, trong lòng tự nhiên có chút ý vị ngọt ngào.
Tối đó trời không mưa, trăng sáng vằng vặc mọc cuối chân trời, nhô lên trên nóc các tòa nhà cao tầng của thành phố, tỏa ra ánh sáng vàng nhè nhẹ. Nhưng thứ ánh sáng đấy chìm khuất trong ánh điện đường dàn trải, liệu có mấy người ở cái thành phố nhộn nhịp này biết rằng trăng đang lên!? Thằng Điệp ôm đàn ngồi ngoài ban công cùng Võ Tài hát hò tán gẫu. Thằng Long thì cắm đầu vào máy tính.
Thằng Điệp dạo đàn một hồi, xong nhớ ra gì đó hỏi: “Tối qua mày luyện cái gì mà run lên như chết rét đến nơi vậy?”
Võ Tài nói: “Tao cũng không biết. Cái môn chưởng pháp đấy vừa luyện đã phải mở hết tám đại huyệt trên người ra. Khí âm tràn vào lạnh thấu xương nên tao mới run vậy. Tối nay luyện tiếp.”
Thằng Điệp cũng biết chuyện luyện công không nên hỏi nhiều nên thôi. Bỗng lại nói: “Cái con bé phòng bên đấy tên gì nhỉ, hồi trưa mày về chung với nó à?”
Võ Tài tự nhiên hơi ngượng nói: “Nó học chung trường với tao. Trưa nay đón xe bus tự nhiên gặp nên về chung. Nó gọi là …Trang Nhi thì phải.”
“Trang Nhi à…” thằng Điệp lặp lại.
“Sướng vãi nhá! Chung trường luôn cơ đấy. Vậy thì còn chờ gì mà không hốt xác nó đi.” Thằng Long bỗng từ đâu xuất hiện, cái mồm hễ mở ra là cứ như đang cãi nhau “Tướng tá ngon thế còn gì.”
Võ Tài nói: “Ngon gì mày, ai lo việc nấy thôi.” Nói thế nhưng trong đầu nó vẫn thoáng qua khuân mặt của Trang Nhi.
Thằng Điệp dạo lên mấy nốt nhạc, hình như có chút bối rối.
Ba thằng lại lái câu chuyện sang chủ đề khác, luận về những ngày tháng tiếp theo sẽ làm gì. Thằng Điệp thì như đã tính sẵn từ lâu, rất muốn tranh thủ năm nhất còn nhiều thời gian rảnh rỗi sẽ kiếm việc làm thêm, chứ chỉ trông chờ vào cha mẹ thì chắc khó kham nổi. Thằng Long thì thao thao bất tuyệt về những chương trình máy tính mà nó đang tìm hiểu. Đại khái bảo rằng nó sắp sáng chế ra một cái phần mềm gì đấy