Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
đánh lén. Hắn thân là môn chủ, cầm đầu gần trăm tên đàn em, ngang dọc giang hồ đã lâu, tự nhiên là xảo quyệt gấp trăm lần Võ Tài. Võ Tài chỉ có giỏi võ thì cũng khó mà giành được phần thắng.
Tùng Chột tính toán chu đáo xong liền nói: “Thằng nhóc cũng biết sợ mà xin tha sao. Vậy chỉ cần mày tự chặt đứt một cánh tay, cha mày sẽ tha cho mà đi.”
Võ Tài nghe vậy thì tức cành hông, biết không thể nói chuyện được với bọn này nữa, đành ngưng thần chuẩn bị đón địch.
Tùng Chột hít một hơi đầy khí lạnh, trong tay đã thủ sẵn ám khí, toan hét lên xông vào thì chợt có một cánh tay ngăn hắn lại. Chính là Đồ Nhân. Tùng Chột vội nói: “Công tử, chuyện vặt này xin cứ để thuộc hạ xử lý là được rồi, mời công tử cứ đi trước!”
Đồ Nhân hừ một tiếng lạnh lùng nói: “Để ta!”
Tùng Chột trong lòng tuy không ưng thuận, nhưng cũng không dám chống, đành cúi đầu lùi về sau, nhường sân cho Đồ Nhân. Đồ Nhân bước tới mấy bước, lặng lẽ nhìn Võ Tài.
Võ Tài khi nãy đã thấy hắn động thủ, võ công rất cao cường, thanh roi trong tay hắn biến ảo ma quái, mà mình thì lại không có vũ khí gì trong tay, trong lòng bất giác lo lắng. Thằng Điệp đứng bên cũng trao đổi với nó một ánh mắt, tâm trạng tương tự.
Đồ Nhân lạnh lùng hỏi: “Ngươi lai lịch thế nào, mau xưng ra?”
Võ Tài điềm nhiên trả lời: “Bọn ta chỉ là sinh viên năm nhất, nhà ở quê lên thành phố, có lai lịch gì đâu mà xưng tụng.”
Đồ Nhân lại nói: “Hai đứa các ngươi dám xỏ mũi vào chuyện của Thanh Long Bang, xem như không biết trời cao đất dày là gì. Bảo các ngươi chặt tay để lại là coi như đã mở cho một con đường sống, nhưng các ngươi không chịu. Vậy nếu mà có tán mạng nơi đây thì đừng có trách bọn ta độc ác.”
Võ Tài lúc đó biết trước sau cũng phải đánh, không muốn nghe thêm mấy lời nhụt chí, liền hừ một tiếng nói: “Muốn đánh muốn giết thì cứ xông lên, nói nhiều quá!”
Đồ Nhân quắc mắt nhìn nó.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Đồ Nhân nhún người, thét một tiếng xông vào Võ Tài, song thủ phất ra nhằm vào mặt, ngực, bụng của đối phương mà đánh. Chiêu này thật sự lợi hại, khí thế bao trùm khắp các yếu điểm trên người địch nhân, quyền phong vù vù. Những người bên ngoài đều nín thở theo dõi. Võ Tài là con nhà danh gia võ thuật, thấy thế quyền đến tự nhiên biết không phải tầm thường, song thủ bắt chéo thi triển Xà Quyền đón lấy. Sự thể nói thì dài dòng, nhưng một chiêu của Đồ Nhân đánh tới, một thế của Võ Tài đón đỡ xảy ra mau lẹ, chớp một cái hai người quyền cước đã chạm nhau, qua lại liền bốn năm chiêu nữa.
Đồ Nhân thi triển một lộ quyền pháp rất lạ mắt, trông như Hầu quyền mà không phải Hầu quyền, lại xen kẽ vào đó thế của Hổ, lực phóng của Báo, khi tung người lăng không thì lại mang dáng của Hạc. Thế nhưng những tư thế đó lại được hắn kết hợp rất thuần thục, uy lực kinh người, tấn công dồn dập. Võ Tài vận dụng Xà Quyền ngưng thần phòng thủ. Bộ Xà Quyền này nó đã luyện thành thạo từ nhiều năm trước, từng có mấy lần đem ra diễn thử cho cha và các đồng môn xem, thế nhưng dùng nó để kháng địch thì đây mới là lần đầu tiên, lại gặp ngay đại địch.
Chỉ thấy Võ Tài tay quyền lách léo, uốn éo luồn lách giữa bóng trắng chớp nhoáng của Đồ Nhân, trông như mãng xà vờn hổ. Xà Quyền trọng về độ dẻo dai của người đánh, thân hình phải đạt đến độ mềm mại như thân rắn. Rắn khi tấn công con mồi thường phải rình rập rất lâu, quan sát ghi nhận mọi độngtác của con mồi, sau đó nắm chắc một chiêu phóng ra đoạt mạng. Đồ Nhân quyền thế biến ảo, lúc như mãnh hổ vồ mồi, lúc lại như tiên hạc phiêu diêu, khiến cho Xà Quyền của Võ Tài không thể nào lường được biến hóa, tự nhiên cũng không thể chọn được lúc thích hợp mà ra chiêu sát thủ, nên chỉ còn nước phòng thủ yếu huyệt trên cơ thể. Võ Tài có khi tay trái là đầu rắn, tay phải là đuôi rắn, lại có khi tay phải là đầu, tay trái là đuôi. Đầu rắn nhô lên hụp xuống né tránh quyền cước của đối phương , trong khi đuôi rắn luồn đông lách tây chực điểm vào yếu huyệt để hở trên người Đồ Nhân. Thế nhưng Đồ Nhân tuy tấn công ào ạt, nhưng trong công có thủ, một chiêu phát thì tự khắc có thu về, chân trái phóng cước thì chân phải hộ vệ, quả thật công thủ toàn vẹn, Võ Tài không sao lựa được điểm yếu mà đánh vào. Trong lòng nó ngấm ngầm cảm phục công phu đã luyện tới cảnh giới cao như thế này của Đồ Nhân.
Bên trong sân cô gái và lão bộc chăm chú theo dõi. Cô gái nói: “Theo lão, ai hơn ai?”
Lão bộc, cũng là Trung Sứ, mỉm cười đáp: “Tiểu thư nhìn kĩ mà xem, tên Đồ Nhân nãy giờ mặc sức tấn công ráo riết, bộ môn quyền pháp của y đánh nhanh mà thủ cũng chắc, có thể xem là đắc ý nhất của y rồi. Còn cái tên kia thì mới chỉ dùng đến bộ Xà Quyền phòng thủ mà thủy chung vẫn chưa bị gì. Bên ngoài tuy có vẻ như Đồ Nhân đang chiếm thế thượng phong, nhưng thật ra là đang càng lúc càng núng thế. Đợi một lát tên kia phản công, gã Đồ Nhân đó khó lòng chống đỡ.”
Cô gái lại gật đầu ừ một tiếng.
Đồ Nhân lúc đó đã dùng toàn lực tấn công mà vẫn không làm gì được Võ Tài thì trong lòng rất tức giận, mắt đã long lên sòng sọc, liền quát một tiếng n