Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1847 lượt.

ẫm nước mưa.

Mấy tên kia đâu để lỡ cơ hội, hô vang nhào bổ vào chém. Không biết chúng có ý định giết người không, nhưng cứ cái thế chém đó thì thằng Điệp chắc chắn sẽ bị xẻ thành mấy khúc.
Võ Tài thấy những tên kia cũng biết võ công chứ không phải chỉ là loại du đãng phá làng phá xóm lặt vặt. Nó đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn bạn bị đánh, lạng người một cái đã chắn trước thằng Điệp, song thủ phóng quyền nhanh như chớp giật, thoáng một chập cả bảy tên đã bị đánh văng binh khí ôm ngực lùi cả ra sau, rõ ràng trúng đòn không nhẹ. Nên biết Võ Tài từ nhỏ đã được cha là Huỳnh Tiết đại chưởng môn chú tâm rèn luyện, đến năm hai mươi tuổi võ công đã xếp vào hàng cao thủ, sánh vai cùng với ba vị sư huynh khác trở thành bộ Tứ Đại Quản Gia lẫy lừng của Huỳnh Gia, bản lĩnh hơn người. Chỉ là ngày thường nó chỉ chú tâm rèn luyện, trước giờ chưa bao giờ động thủ đánh người, hôm nay ra tay, đến ngay bản thân nó cũng không ngờ võ công của mình uy lực lại mạnh đến vậy.

Đám người Đồ Nhân ngơ ngác nhìn nhau. Khi nãy bản lĩnh của thằng Điệp đã khiến toàn trường phải kinh ngạc, nhưng nếu so ra với Võ Tài thì còn thua kém rất xa. Đồ Nhân khi đó không thể không chú ý, ngấm ngầm đánh giá đối phương, tự thấy so với mình chưa chắc đã thua kém. Hắn trước giờ vẫn tự phụ thông minh hơn người, tự coi mình đã là đệ nhất cao thủ trong giới thiếu niên, nhưng không ngờ hôm nay xuất thủ thứ nhất là gặp cô gái đường chủ xinh đẹp kia, thứ hai là Võ Tài, cả hai người này so với hắn công phu không thua kém nhau là bao. Bất giác hắn thấy mình trước giờ đúng là không coi thiên hạ ra gì, lúc đó chỉ muốn xông ra, so cơ với Võ Tài một phen.

Cô gái đường chủ từ trong nhà nhìn ra tâm trạng cũng không khác là bao, cũng rất bất ngờ trước công phu của Võ Tài. Trẻ tuổi mà võ công cao như thế ắt thân phận không phải nhỏ, lúc đó nhìn sang lão bộc che dù hỏi: “Trung Sứ, ông biết lai lịch của người đó không?”
Lão bộc che dù thì ra là Trung Sứ, một trong Ngũ Đại Sứ Giả của Liên Hoa Bang, chẳng trách võ nghệ lại cao đến thế. Lão trầm ngâm nói: “Đường quyền khi nãy hắn thi triển, nếu lão nhìn không nhầm thì chính là bài Cửu Chỉ, võ công của Huỳnh Gia Võ Quán tại Long An, danh chấn thiên hạ.”
Cô gái ủa lên một tiếng nói: “Không ngờ lại là bọn họ, cha ta đang có kế hoạch thôn tính cái Võ Quán ấy, lão thấy giờ nên thế nào?”
Lão bộc cúi đầu đáp: “Chúng ta cứ xem coi thế nào đã, đợi một lát nữa lão phu sẽ ra tay thu thập gã.”
Cô gái gật gật đầu, bước đến sát hàng rào hơn để xem cho kĩ.
Võ Tài vừa ra một đường quyền đã dễ dàng đánh bật bảy tên du côn ra phía sau. Đám đồng bọn đứng sau, nhất là bộ ba Tí Sẹo đều thất sắc. Tí Sẹo chỉ nghĩ Võ Tài dù võ có cao cũng không thể đến mức ấy, không ngờ bảy tên lực lưỡng thế kia mà bị nó đánh gục trong chớp mắt. Chuột Đồng đứng bên, nhịn không được bèn lên tiếng hỏi: “Anh hai, sao bảy tên kia chưa đánh đã ngã thế?”
Tên đô con Chuột Nhắt bên cạnh cũng chen vào: “Ta thấy hình như trời mưa đường trơn, nên tên nhãi kia mới đẩy ngã được bọn chúng.”
Chuột Đồng cãi: “Nếu vậy thì bảy tên kia khỏe hơn phải đẩy ngã thằng nhãi đó mới đúng chứ!”
Tí Sẹo lườm lườm hai thằng không thèm nói gì. Bởi vì hắn biết một khi đã nói thì chắc chắn câu chuyện sẽ còn kéo dài mãi.

Tùng Chột thấy cả bọn gần hai chục tên xông trận mà không làm gì nổi hai đứa nhóc thì máu nóng đã bốc lên, toan phái thêm hai chục tên nữa lên bắt người thì nghe Võ Tài nói: “Các người dù gì cũng là Thanh Long Bang nức tiếng xưa nay ở Sài Gòn, chẳng lẽ lại ý đông hiếp yếu, ý lớn hiếp nhỏ.”
Tùng Chột nghe nó nói vậy thì chột dạ, nhất thời khó xử, nhất là lại có đám người của Bạch Mai Đường đứng ngó phía sau. Nếu cứ cho người xông bừa lên đánh thì rốt cuộc cũng sẽ thắng nhưng tất mất hết thể diện. Nhưng nhìn đi nhìn lại trong đám thuộc hạ thì tìm không ra nổi một tên khả dĩ có thể kháng địch, chỉ e ngang ngửa với thằng Điệp thôi đã không có, huống chi với Võ Tài.
Cuối cùng hắn đành bước lên mấy bước, trong lòng tuy lo lắng, nhưng miệng vẫn mỉm cười xem thường nói: “Hai tên nhóc các ngươi được lắm, vậy hôm nay để cha chúng mày dạy cho chúng mày biết thế nào là lễ độ vậy?”
Võ Tài song đấu tất nhiên không hề sờ sệt. Nhưng trong lòng nó quả thật không muốn vướng vào chuyện thị phi giang hồ, hôm nay đánh ngã bao nhiêu người của Thanh Long Bang, tự nhiên từ giờ trở đi khó mà sống yên được. Lúc đó bèn nói: “Chúng tôi vốn không hề có ý thù địch gì với quý bang, càng không muốn đắc tội với các vị, xin các vị lượng tình nhường cho một lối đi về.” Lời nói có ý hòa hoãn, nhún nhường.
Tùng Chột vốn cũng không muốn động thủ với Võ Tài, vì gã biết khó mà thắng được, đánh thua thì mất hết mặt mũi. Nhưng hôm nay trước mặt Bạch Mai Đường mà lại để cho Võ Tài ngang nhiên đi về thì lại càng nhục nhã hơn. Vậy là ý hắn đã quyết không tha cho bọn nó, trong đầu lại ngấm ngầm tính toán cách hạ thủ. Nếu đấu trực diện đàng hoàng thì hắn đã cầm tới bảy phần thất bại, cho nên đành phải sử dụng thủ đoạn một chút, dùng ám khí