Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341842

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1842 lượt.

c biến loạn, nạn nhân tất đầu váng mắt hoa, không thể đứng vững được. Chiêu này nguy hiểm hơn ở chỗ có thể gây vô sinh cho nạn nhân.

Cô gái nhìn đường roi biết chiêu này hung hiểm vô cùng, thanh kiếm bầu trong tay trái liền phóng xuống chặn vào giữa ngọn roi đè nghiến nó xuống đất. Ngọn roi đang trên đà phóng như tên bắn bất ngờ bị chặn lại ở giữa liền căng ra như dây đàn nghe pưng một tiếng, rồi bật lên hất tung thanh kiếm bầu của cô gái lên trời. Đồ Nhân thấy chiêu vừa rồi tuy không đả thương được đối phương, nhưng đã đánh bay được binh khí, biết mình đã chiếm thế thượng phong, dồn dập ra ba chiêu liên hoàn vung roi đánh tới tấp, khí thế áp đảo. Cô gái vừa mất vũ khí thì đã hơi loạng choạng, liên tiếp lui về sau tránh đòn. Cuối cùng nghe bộp một tiếng, ngọn roi đã quất trúng lưng cô. Lực đạo Đồ Nhân phát ra rất mạnh, cô gái vừa dính chiêu chân đã khụy ngay xuống. Đồ Nhân không bỏ lỡ cơ hội, roi lại vung lên toan cuốn vào cổ cô mà xiết. Chúng đàn em đứng bên ngoài ai nấy há hốc mồm kinh sợ.

Giữa lúc thắng bại sắp phân đó, sinh tử sắp định đó, một bóng đen không biết từ đâu lao vào chắn chính giữa, vươn tay một cái đã bắt được ngọn roi hung hãn của Đồ Nhân. Võ Tài và thằng Điệp bên ngoài đều trố mắt nhìn. Đường roi đó của Đồ Nhân cực kì mãnh liệt, đừng nói là vươn tay ra bắt lấy như thế, dù chỉ muốn né tránh thôi cũng đã khó vô cùng, đủ biết nhân vật kia lợi hại cỡ nào. Nhìn ra thì là lão bộc che dù khi nãy, không ngờ trông lão ta quê mùa vậy mà lại là một đại cao thủ.
Đồ Nhân kinh hãi, ở đâu lại chui ra một tay cao thủ như thế, trong lòng chợt động, biết phen này đại sự khó thành, chỉ e đến mạng cũng khó mà bảo toàn. Ngọn roi bị lão bộc kia giữ lấy, trông lão như chẳng hề dùng lực mà Đồ Nhân giật mãi cũng không thể rút về được.
Lão bộc kia để cho Đồ Nhân giằng co một lúc mới buông tay ra, cười khỉnh một cái. Kế lại tới đỡ cô gái đang khụy dưới đất dậy nói: “Tiểu thư, tiểu thư không sao chứ?”
Cô gái kia dính một đòn đau thấu tâm can, mặt đã trắng bệch, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản nói: “Ta không sao.”
Lão bộc lại nói: “Tiểu thư muốn xử tên hỗn xược này thế nào?”
Cô gái lạnh lùng nhìn Đồ Nhân. Gã cũng lạnh lùng nhìn lại, không tỏ chút sợ hãi.
Tùng Chột khi đó đứng phía sau, hắn thân là môn chủ của Hắc Hội, địa vị cũng không phải nhỏ, lẽ ra hôm nay hắn mới là người cầm đầu đám đàn em tới đây kiếm chuyện, nhưng phút cuối lại nhận được lệnh của bang chủ phải theo sự dẫn dắt của Đồ Nhân. Hắn mắt thấy tình hình đã nguy cấp, quân địch vừa đông hơn, cao thủ lại nhiều hơn, liền bước đến cạnh Đồ Nhân hạ giọng nói: “Công tử, chúng ta cứ sống mái với chúng một phen. Đám đàn em xin mở đường máu cho công tử rút lui.”
Đồ Nhân nhìn hắn không nói gì, biết những tay hội chủ do chính bang chủ bổ nhiệm đều là những kẻ trung thành, không coi cái chết ra gì. Nhưng hắn sao có thể một mình thoát thân, chỉ là nhất thời chưa có kế sách gì hay ho.
Bỗng nghe cô gái kiacười cười nói: “Đồ Nhân công tử hôm nay tới đây là khách, chúng tôi tuyệt không làm khó. Huống chi giữa hai bang chúng ta còn có giao tình, sau này chuyện làm ăn còn phải nhờ vả đến quý bang nhiều. Giờ xin mời về cho.”
Đồ Nhân lườm lườm nhìn nàng, không ngờ nàng ta lại dễ dàng thả cho mình đi. Nhưng hắn cũng biết giờ không phải là lúc sĩ diện, mạng sống của hơn một trăm anh em đều đang trong tay hắn, đành phải nhịn nhục, liền khoát tay một cái nói: “Chúng ta về!”



Đám người Thanh Long Bang thấy chủ tướng đã lệnh đều lủi thủi kéo nhau ra về.
Bên ngoài Võ Tài và thằng Điệp thấy sự tình đã xong, cũng chuẩn bị rút lui. Và lẽ ra hai thằng đã rút êm, nhưng sự tình lại thật xui xẻo, giữa lúc đó chiếc wave cũ kỹ của thằng Long lại dở chứng, đạp kiểu gì cũng không nổ, có lẽ do nước mưa ngấm vào buri nên mất lửa. Thằng Điệp bắt đầu sốt ruột. Vừa lúc đó đám người Đồ Nhân đi tới, chúng thấy một chiếc xe chết máy bên đường, vốn cũng chẳng đếm xỉa gì tới. Nhưng bỗng trong bọn có một tên la lên: “A, thì ra là mày, thằng nhãi con lắm chuyện.”

Võ Tài nghe thanh âm quen thuộc thì hoảng hốt, nhìn ra thì chính là tên nhỏ con tên Tí Sẹo, đi bên cạnh còn có tên mập mạp Chuột Đồng và tên đô con Chuột Nhắt. Chúng vốn là người của Lô Hội nên cũng cùng đi trong đám. Bộ ba du côn này mới hôm qua bắt nạt lão ăn mày bị Võ Tài đánh cho phải bỏ chạy. Lúc này đây chúng nhìn thấy nó thì tự nhiên mối tức giận hôm qua liền quay trở lại.

Đám giang hồ nghe Tí Sẹo kêu lên thì nhất tề nhìn về phía Võ Tài và thằng Điệp, lúc đó còn đang ráng nổ máy xe, nhưng tình cảnh thì xem như đã không thể thoát thân được nữa.
Tí Sẹo liền nói: “Thưa công tử, thưa môn chủ, tên này chính là kẻ nhiều lần phá hoại chuyện làm ăn của chúng ta, mới hôm qua còn ra tay đả thương mấy người bọn em.”
Võ Tài tuy đang hoang mang nhưng trong lòng cũng cảm thấy tức giận. Hôm qua nó rõ ràng chỉ đá mỗi tên một phát nhẹ, mà cũng mới là lần đầu tiên đánh bọn chúng, lấy đâu ra nhiều lần phá hoại. Tên kia rõ ràng là thêm mắm muối vào.
Tùng Chột trong tư c