Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
ách Môn Chủ cúi đầu xin phép Đồ Nhân, xong liền bước lên hai bước, mặt lộ vẻ không vui hỏi: “Ta còn tưởng là ai, hóa ra là hai tên nhóc con. Chúng mày là người của ai, mau nói ra để ta xem có đáng dạy cho chúng mày một bài học không?”
Võ Tài biết không thể chạy được, liền đá chống xe, bước lên một bước, nét mặt đã bình tĩnh trở lại. Tuy nó biết mình đang lâm vào cảnh thân cô thế cô, không thể chống nổi đám người đông đảo kia, nhưng từ nhỏ cha nó đã dạy nam nhi có thể chịu chết, không thể chịu nhục, lúc đó dõng dạc đáp: “Các ngươi hà hiếp người già, bắt nạt trẻ con, ai thấy cũng có thể dạy dỗ. Ta một thân một mình, không có phe phái gì cả.”
Tùng Chột nghe một tên mà hắn coi là nhóc con dám lớn giọng như vậy thì bật cười ha hả, đám đàn em cũng cười hùa theo. Xong nét mặt hắn lập tức đanh lại nói: “Xem ra chúng mày cũng học được chút võ nghệ, hôm nay không dạy cho một bài học thì chắc chưa biết mùi đời là gì.”
Nói rồi hắn hất hàm cho hai tên đàn em đứng gần nói: “Hai đứa mày đập gãy chân hai tên đó đi, không cần phải đánh chết.”
Hai tên nhận lệnh, nhét dao vào lưng quần tự tin bước lên.
Mưa lất phất rơi, gió lạnh thổi ào ào, ánh điện đường vàng vọt.
Võ Tài ngầm vận kình, biết phen này không đánh không xong, công phu một đời theo cha tu tập cuối cùng cũng đã đến lúc phải dùng. Thằng Điệp đứng phía sau, hai tay cũng đã nắm chặt sẵn sàng nhập cuộc. Hắn tuy võ công không thể sánh với Võ Tài, nhưng cũng là luyện võ từ nhỏ, có thể xem là một cao thủ hạng trung, tuyệt đối không phải loại võ phu bình thường.
Hai tên kia một trước một sau đã bước đến, tên nào mình mẩy cũng sâm chằng chịt, đầu tóc cạo trọc, nước mưa khiến hai chiếc áo thun đen của chúng ướt đẫm bó sát vào người. Đám đằng sau ai nấy đều nhếch mép cười khoái trá, chờ xem trò vui. Bên trong sân biệt thự, cô gái kia đã toan đi vào nhà, lúc đó bỗng thấy phía ngoài cổng lại có chuyện phát sinh, liền nán lại xem thử. Lão bộc đã kiếm được một cây dù khác che cho cô. Qua hàng rào sắt chỉ thấy Võ Tài và thằng Điệp đứng trân trân trong mưa, tai họa chuẩn bị giáng xuống đầu.
Tên du côn đi trước nhe răng vung quyền đấm thẳng vào mặt Võ Tài. Hắn ta thân thể khỏe mạnh, quyền phong vù một tiếng đã đến đánh đến nơi.
Bỗng nghe hự một tiếng, hắn ta gập người ôm bụng, miệng nôn thốc nôn tháo. Số là thằng Điệp thấy nguy, từ phía sau đã phóng ra một cước nhanh như điện xẹt đâm thẳng vào bụng gã. Một cước đó nó vận lực không hề nhẹ. Long An vốn là vùng quê, trước giờ nó toàn lấy cây chuối để luyện cước, công phu đã đạt tới độ một cước phóng ra có thể đánh gãy rời thân cây chuối to. Tên kia làm sao có thể chịu nổi một cước ấy, nằm vật ra đất, mắt trợn ngược, ôm bụng bất tỉnh tại chỗ, mồm vẫn còn trào nước.
Tất cả mọi người có mặt đều giật mình, biết rằng cú đá vừa rồi không phải là của một kẻ tầm thường, loại biết vài ba chiêu võ không thể đánh ra được, lúc đó bất giác đều nhìn Võ Tài và thằng Điệp với con mắt khác, vẻ cười cợt đã giảm đi quá nửa. Đồ Nhân nãy giờ lơ đãng cũng chú ý nhìn hai người.
Tên du côn đi phía sau thấy đồng bọn đã gục, làm sao còn dám bước lên, hoảng sợ lui ngay lại. Thằng Điệp một chiêu đắc thủ quắc mắt nhìn hắn khiến hắn vô cùng bối rối, rút lui thì không được vì đã nhận lệnh của đại ca, tiến lên thì chắc chắn sẽ cũng chung số phận với tên kia.
Đang lúc khó xử thì nghe tiếng Tùng Chột nói: “Bọn mày lên cả đi!”
Lập tức có thêm năm tên khác cũng bước lên, vậy tất cả là sáu tên đồng loạt xông vào tính vật ngửa hai đứa Võ Tài ra mà đánh. Thằng Điệp tung người lao vào giữa vòng địch, song cước vun vút phóng ra như giã cối. Nó trước giờ công phu dùng chân hơn hẳn người khác nên tốc độ ra đòn cực nhanh. Lại nghe thêm mấy tiếng huỵch huỵch, hự hự vang lên không ngớt, cả sáu tên đã nằm lăn dưới đất. Thằng Điệp một đường cước đánh gục sáu tên, liền trụ tấn đứng thủ thế trên mặt đất, dáng vẻ hiên ngang dưới màn mưa mỏng và ánh điện vàng, cái vẻ mặt lãng tử càng làm tăng thêm mấy phần khí khái.
Bảy tên khác từ phía sau vung dao nhất tề xông tới, lần này vẻ hung hãn đã hơn hẳn đám lúc nãy, không còn giống như là “dạy cho một bài học” nữa. Thằng Điệp liên tiếp đánh hạ sáu tên côn đồ to xác, cũng đã hơi hơi mệt, thấy địch tới lại xoẹt chân quét cước lao vào nghênh chiến. Nhưng những tên này tay có binh khí, lại đã có sự đề phòng nên không dễ dàng đánh hạ. Chỉ nghe cước phong vù vù, tiếng dao chém xoẹt xoẹt, thằng Điệp đảo qua đảo lại mấy vòng quanh bảy tên kia, cứ một cước phóng ra là phải hụp người tránh một dao chém tới, đánh mãi mới hạ được năm tên, nhưng mà đã mệt lắm rồi. Hai tên còn lại nhìn nhau, hét một tiếng cùng xông vào, phía sau lại có thêm năm tên cùng xông lên trợ chiến. Thằng Điệp chân đã hơi mỏi, trong lòng rủa thầm bọn giang hồ khốn nạn chơi kiểu đánh hội đồng. Nó lui liền về sau ba bước mới mượn đủ lực phi lên, song cước quét ra đá giữa mặt hai tên đi đầu. Nhưng trước mắt đã thấy ánh dao loang loáng bổ xuống, nó vội lộn một cái lăn tròn trên đất mấy vòng mới tránh thoát, người ướt đ