Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chinh Phục Mĩ Nam Thiên Tài Lạnh Lùng

Chinh Phục Mĩ Nam Thiên Tài Lạnh Lùng

Tác giả: cherry

Ngày cập nhật: 22:35 17/12/2015

Lượt xem: 1344065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4065 lượt.

p>-...

Tiếng hét đó đột nhiên im bặt. Nhỏ mỉm cười đắc thắng tiếp tục say giấc nồng, nhưng nhỏ đâu biết tiếng thét đó đã được thay bằng bước chân đầy uy lực về phía phòng nhỏ. "Rầm"_ Cánh cửa phòng được đạp một cách mạnh bạo không thương tiếc, chiếc mành màu xanh được kéo muốn rách cả ra. Ánh sáng ban mai hắt lên gương mặt nhỏ nhắn của nhỏ. Cực nhọc lắm nhỏ mới he hé mắt nhìn được

- Ai vậy?_ Nhỏ dụi mắt nhìn cái con người hiên ngang chống nạnh trước mặt nhỏ. Cái đầu người ấy sáng chói lọi như tỏa ánh hào quang lộng lẫy, nhỏ vội cúi gập người hai tay chấp lại với nhau mà van mà lạy. - Có phải ngài là Chúa Jesu phải không ạ, hay là Như Lai Phật Tổ? Người gọi con có gì chỉ bảo ạ?

Lập tức nhỏ được "tặng" một cái cốc như trời giáng xuống chiếc đầu bé bé xinh xinh của nhỏ, đau điếng.

- Mày nhìn cho rõ "vị thánh" nào đang đứng trước mặt mày?_ Cái giọng oang oang này là của con Bình chẳng thể lẫn vào đâu được. Có vị thần nào mà ăn nói như vậy không chứ!

- Mày làm cái gì thế? Tao đang ngủ mà!_ Nhỏ dứt lời là vật ra giường, nhắm tịt mắt lại. Con Bình hộc hằn, lôi cái chân nhỏ, kéo cả người nhỏ xuống đất. Nó thậm chí không hề thương hoa tiếc ngọc gì cả, mà thô bạo cầm cái cổ nhỏ mà lay đến quay cuồng đầu óc như nắm cổ một chú gà. Xong, nó kề cái mặt của nhỏ vào chiếc đồng hồ trên bàn

- Mày nhìn coi mấy giờ rồi hả???

- Ơ... thì... 7h45p!_ Nhỏ đáp gọn hơ

- Vậy mà mày còn nằm ở đây à?_ Bảo Bình như thét lên vào tai nhỏ

- Chả phải hôm nay nhà trường cho nghỉ học sao?_ Nhỏ cộc cằn

- Còn vế sau đâu, mày cho chó tha rồi à?

- "Vế sau" gì?

- Nhà trường cho nghỉ học, để đi thực hành sinh học ở khuôn viên Thực Vật trên đảo mày quên rồi à?

- Hả?_ Nhỏ ngớ người, nhỏ đã quên bẵng đi cái câu nói đó sau khi nghe hai từ "nghỉ học". So với các học sinh năng động và có phần "tăng động" như con Bình đây khi nghe được đi ra khỏi trường tham quan cái gì gì đó thì rất ư là ham, còn đối với một đứa con gái bị mắc bệnh lười kinh niên như nhỏ đến ăn mà còn làm biếng thì chả muốn lết xác ra khỏi nhà mà đi tham quan cái khuôn viên gì đâu!

- Còn không mau thay đồ, ngồi ở đó mà mặt đần ra đấy!_ Con Bình quát, lúc này mới thực sự lôi nhỏ ra khỏi giấc ngủ đầy mê hoặc và khó cưỡng kia. Nhỏ như một con robot được lên dây sẵn lao vào nhà tắm thay đồ nhanh gọn lẹ, thu xếp vài vật dụng vào chiếc túi nhỏ, tốc độ "ngang tàng" cỡ tốc độ ánh sáng vậy. Xong xuôi bọn nó chạy đến trường.

Đến trường may là vừa kịp, Ngọc Liên đang đứng lóng nga lóng ngóng tìm kiếm hai đứa trò "cưng" của mình trong số mấy đứa học sinh đang nhốn nháo lên xe

- Sao giờ này chưa tới nữa?_ Ngọc Liên lo lắng nhìn chiếc đồng hồ

- Em thưa cô ạ!_ Hai đứa nó đồng thanh

- Cả lúc đi thực tập mà hai em cũng để mọi người chờ à?_ Ngọc Liên chau mày, bực dọc nói

- Em xin lỗi!_ Nhỏ lí nhí

- Haizzz... lúc nào cũng xin lỗi, tôi đâu có lỗi nhiều để mà mấy em xin hoài đâu!_ Ngọc Liên thở dài ngao ngán. - Mấy em lên xe đi, vì đây chỉ là đi thực hành đồng nghĩa với việc đi học cho nên chỗ ngồi y cũ không được tùy tiện đổi chỗ!_ Ngọc Liên quay sang thông báo với lớp a14, bọn nó tiu nghỉu. Trong đầu óc của tụi nó chỉ tồn tại duy nhất hai từ "đi chơi" ấy vậy mà cũng không được thoải mái!!!

Nhỏ bước lên xe, hai mí mắt như bị treo cả tấn đá cho nên cứ liên tục muốn sụp xuống, mọi hôm vào giờ này nhỏ đã yên giấc với mặt bàn và quyển sách chắn ngang trước mặt rồi. Nhỏ đi dọc xuống xe đếm số ghế, rồi chợt khựng lại. Đã tìm thấy vị trí rồi. Thần Hy đang ngồi bên cạnh mắt nhìn mông lung ra cửa sổ, chả biết là đã lết lên đây từ bao giờ. Cũng y hệt mọi hôm chả biết vào lớp khi nào, hễ mà nhỏ vừa đặt chân trước cửa lớp là đã thấy cậu rồi. Nhỏ đặt mông xuống ghế yên vị, từ từ chìm vào "giấc ngủ thiên thu".

Chiếc xe lăn bánh mang theo mấy chục con người lớp a14 vào dòng đường tấp nập.

...

----

- Chảy ke rồi kìa!_ Tiếng nói trầm ấm vang lên, nhỏ cũng mơ mơ tỉnh tỉnh. Nếu nhỏ không lầm thì tiếng nói này phát ra từ phía bên cạnh. Mà khoan... nếu là bên cạnh thì chả nhẽ là THẦN HY???

Nhỏ bật dậy nhìn cái con người đang nhìn mình kia, ánh mắt tựa như nước hồ không có một chút gợn cảm xúc. Bốn mắt nhìn nhau lơm lơm, lâu lâu hàng lông mi nhỏ khẽ chớp một cái. Thời gian tựa hồ ngưng lại

- Hai người tình tứ ghê hé!_ Con Vy từ bên hàng ghế bên kia chồm sang khều tay nhỏ, lấy tay che đi nụ cười ranh mãnh của nó. Khóe môi nhỏ giật giật, hàng lông mày chau lại, vùng chữ T dường như xuất hiện chữ M

- Vớ vẩn! Mày cũng thể hiện tình cảm với thằng Đăng rồi còn gì!

- Mày nói gì thế hả? Tao... tao với nó có cái gì đâu! Tại... tại bà cô sắp chỗ chứ bộ!_ Con Vy chối mà mặt đỏ cả lên, miệng cứ lấp ba lấp bấp ngượng ngùng. Nhỏ nhếch môi cười, "diễn" chả "sâu" gì cả!

Quay lại nhìn con người bên cạnh nhỏ, cậu đã quay mặt sang cửa sổ và tiếp tục với "sự nghiệp" ngắm cây cảnh, chim muông ngoài đường, tay phủi phủi áo trên vai. Nhỏ nhìn vai cậu, có gì đó khiến nó ươn ướt. Khoan đã... đó chả phải l