Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2916 lượt.
i về nhà truy hỏi nó, Duy Duy nói nó buổi tối không dám ngủ, nhắm mắt lại có thể thấy quỷ. Không có biện pháp, tôi và cha nó chỉ có thể thay phiên nhau ngủ cùng con. Chính là, phiền toái lại đến lần nữa. . . . . ."Chị Triệu dùng khăn che miệng lại, ô ô khóc lên."Qua vài ngày, tôi phát hiện con trai không chịu ăn cơm, cũng không chịu uống nước, hỏi ra mới biết nó không dám đến WC của trường, sợ gặp lại quỷ. Về sau ngay cả WC nhà mình cũng không dám đi, nhiều lần đều là tiểu trên giường, hay trong quần. Tôi và cha nó không có trình độ văn hóa, không nghĩ tới việc dẫn Duy Duy đi khám bác sĩ tâm lý, cho rằng đứa nhỏ này quá yếu ớt. Có một lần cha nó tức giận, ép buộc nó uống liền hai ly nước lớn, kết quả nửa đêm chúng tôi bị tiếng khóc của Duy Duy làm bừng tỉnh, nó nói nó muốn vào WC, cha nó theo nó đi, nhưng lại phát hiện đứa nhỏ này làm thế nào cũng tiểu không ra, cẩn thận nhìn vào, Duy Duy cư nhiên đem tiểu kê kê của mình dùng dây thắt lại. Tôi và cha nó nhanh chóng đưa Duy Duy đến bệnh viện, bác sĩ sau khi đem cắt bỏ dây, nó vẫn tiểu không ra. Bác sĩ nói đứa nhỏ cố ý nín tiểu, bảo chúng tôi dẫn nó đến WC, từ từ tiểu. Cha Duy Duy cứng rắn lôi kéo thằng bé đến WC, tôi ở dưới lầu trả tiền, kết quả tiền trên người tôi không đủ, trở lại tìm cha nó. Cha nó từ trong WC đi ra đưa tiền cho tôi, khi quay trở lại, đứa nhỏ đã không thấy tăm hơi. Cha nó biết không tốt, nhanh chóng nhào tới bên cửa sổ nhìn, Duy Duy đã nằm ở dưới lầu, cha nó cuống cuồng, cũng nhảy xuống. . . . . ."Khuôn mặt chị Triệu chôn trong khăn tay, lại bắt đầu khóc nấc lên.". . . . . .Đứa nhỏ đã mất lúc ấy, cha nó ở trong bệnh viện vật lộn hơn một tháng, cũng mất. Lo liệu xong hậu sự cho hai người họ, tôi đã tiêu hết tiền tiết kiệm, cũng đã bán nhà, thật sự cùng đường. Đúng lúc này, thầy Chu tìm được tôi. . . . . ."Chị Triệu dần dần bình tĩnh trở lại, "Thầy Chu cho tôi công việc, còn cho tôi một chỗ ở. Tôi không biết mình kiếp trước rốt cuộc đã làm gì, cửa nát nhà tan, rồi lại để cho tôi gặp được người tốt như thế. . . . . .""Đúng vậy." Phương Mộc khó nén dao động trong lòng, thì thào nói."Tôi hiện tại rất thỏa mãn," Chị Triệu lau khô nước mắt, dũng cảm cười cười, "Tôi muốn chăm sóc tốt cho những đứa trẻ nơi này, tích nhiều đức, ông trời sẽ trả con trai tôi về, cho dù nó là quỷ hồn cũng được. Đến lúc đó, tôi muốn nói với nó. . . . . ."Nàng quay đầu nhìn đứa bé trong khung ảnh, lệ lại đong đầy vành mắt, ". . . . . .Tôi sẽ nói với nó, mẹ sai rồi, mẹ tin tưởng con. . . . . ."Lúc Phương Mộc rời đi đã là 9h30 đêm. Cậu không biết Liêu Á Phàm đang ở đâu, cũng không biết nàng có trở về chưa, ngồi trong sân của Nhà Thiên Sứ rút một điếu thuốc. Nhà Thiên Sứ, tên thật tốt đẹp, chỉ là từng thiên sứ này, đều có một cố sự bị tổn thương.Hút xong một điếu, Phương Mộc bước ra khỏi sân, lên xe, khởi động, trong một khắc đèn xe phát sáng, cậu nhìn thấy Liêu Á Phàm đang đứng vị trí phía trước cách xe chưa đầy năm thước.Cậu nhìn cô bé, dưới ngọn đèn chói mắt, Liêu Á Phàm hiển nhiên không nhìn rõ được cậu trong buồng lái, nhưng cô bé không hề có ý đưa tay ngăn lại ngọn đèn, cứ như vậy thẳng tắp đứng nơi đó.Phương Mộc tắt đèn xe, rồi nhảy xuống."Con tại sao lại ở chỗ này? Ăn cơm chưa?"Trong bóng tối, đôi mắt Liêu Á Phàm phát sáng đến dọa người, Phương Mộc tinh tường nghe được tiếng hàm răng nàng va chạm vào nhau, giống như tiếng băng vỡ thanh thúy. Đột ngột, Liêu Á Phàm ôm lấy cánh tay Phương Mộc, Phương Mộc nhận ra được, nàng đang run rẩy."Nơi này của bọn con, Nhà Thiên Sứ. . . . . ." Thanh âm của Liêu Á Phàm cũng run rẩy tựa như thân thể của nàng, ". . . . . .Có đúng là sẽ bị tháo dỡ hay không?""Con nghe ai nói?""Có đúng hay không?" Thanh âm Liêu Á Phàm thoáng đề cao, lực độ trên tay cũng chợt gia tăng, "Chú nói cho con biết, chú đừng gạt con. . . . . ."Phương Mộc chợt nhớ tới buổi chiều nàng từng dừng lại bên ngoài bức tường trong chốc lát, quay đầu nhìn, quả thật trên bờ tường có thể thấy rõ một vòng màu hồng thật to, bên trong đầm đìa một chữ đỏ: Phá."Con đừng lo, sẽ có biện pháp." Phương Mộc không thể nghĩ ra lời nào tốt hơn để an ủi nàng. Song những lời này không thể nghi ngờ đã chứng thật suy đoán của Liêu Á Phàm, tay nàng thoáng cái thả lỏng xuống, toàn thân tựa hồ cũng muốn xụi lơ theo."Mau trở về thôi, chị Triệu chờ đến sốt ruột rồi."Thân thể Liêu Á Phàm run lên, nhưng không di chuyển. Phương Mộc thở dài, cầm tay đưa nàng vào sân. Dáng đi Liêu Á Phàm nhè nhẹ lung lay, tựa hồ đã mất đi trọng lượng toàn thân, tùy ý Phương Mộc đưa nào vào tòa nhà nhỏ hai tầng, giao vào tay chị Triệu.Trên đường về, Phương Mộc chú ý quan sát những nhà cửa phụ cận, chữ "Phá" nhìn thấy mà giật mình kia có thể thấy ở khắp nơi, điều này khiến cậu cảm thấy chính mình phảng phất như đang chạy băng băng trên một con đường sắp bị hủy diệt. Có người lấy danh nghĩa mở rộng thành thị phá hủy nhà của người khác, mặc dù có bồi thường, có nhà mới, chính là có mấy ai nguyện ý rời khỏi căn nhà mình đã sinh sống mười mấy năm?Lại có mấy thiên sứ, nguyện ý rời khỏi thiên đường ấm áp?Người chết sinh ti