Tác giả: Justin Somper
Ngày cập nhật: 22:50 17/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
bên, cô giật mạnh tấm vải. Nó rách toạc khỏi ô cửa, một dải sáng nhợt nhạt rọi vào phòng.
Lorcan buông cô ra, 2 tay che mắt, chạy khỏi luồnh sáng. Anh ta co rúm người trong một góc phòng, rên rỉ:
- Gắn lại đi. Gắn lại đi. Grace, làm ơn, treo lại tấm rèm lên.
Trong ột lúc, Grace sững sờ đến không thể làm gì, chỉ trừng trừng nhìn anh ta đang lảo đảo vẫy vùng như con ông bị nhốt trong bình. Không phải là một cảnh tượng vui vẻ gì.
Nhưng bất chấp phát hiện khiếp đảm, cô không thể đứng nhìn Lorcan đau khổ như thế. Grace nâng tấm rèm lên che cửa sổ. Tuy cô đã xé rách rèm khỏi sào treo, nhưng giữ tay tại chỗ, cô có thể ngăn ánh sáng ban mai lọt vào phòng.
Lorcan ngước nhìn cô đầy biết ơn, hổn hển nói:
- Cám ơn.
- Được rồi.
Grace vắt rèm lại lên sào, buộc chặt 2 đầu. Thấy nó vẫn che kín được ô cửa sổ, cô quay lại Lorcan:
- Tôi nói gần đúng, phải không? Chỉ có điều... tôi không chết, mà người chết là anh.
Lorcan gật đầu.
- Lorcan Furey, anh nên ở lại đây cho tới khi đêm xuống. Như vậy anh sẽ có nhiều thời gian để giải thích tất cả mọi chuyện.
Grace làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng sự thật hoàn toàn khác hẳn. Vì bây giờ nhìn chàng tuổi trẻ này - một thiếu niên đẹp trai với vẻ bề ngoài chỉ lớn hơn cô vài tuổi - cô không còn thấy con người cũ của anh ta nữa. Lần đầu tiên cô thấy xa hơn mái tóc đen dài và đôi ắt xanh long lanh của anh ta. Lúc này anh ta đang mỉm cười với cô, nhưng rất có thể anh ta sẽ bất ngờ thay đổi. Sau nụ cười dịu dàng kia, làm sao biết ược nguy hiểm nào đang chờ đợi cô?
Chương 15: Xung đột.
Những ngày sống trên tàu cướp biển, niềm hy vọng và nỗi lo sợ của Connor lên xuống thường xuyên như nước thuỷ triều. Nó cố bám lấy niềm tin là Grace còn sống, là cô đã được tàu hải-tặc-ma-cà-rồng cứu vớt và bằng cách nào đó, vượt qua mọi bất trắc, cô vẫn đang sống trên tàu. Ít ra ban ngay nó có thể tin như vậy, nhưn gkhi đêm xuống, sau khi hoàn tất công việc ban ngày, những lo sợ u ám lại đeo đẳng nó.
Không thể tin nổi chỉ mới gần 1 tuần trước, 2 chị em còn sống trong hải đăng. Trong khi Connor có thể làm bất cứ chuyện gì để quay ngược kim đồng hồ - nếu điều đó sẽ trả Grace về với nó - thì cũng có nhiều điều đáng kể về cuộc sống thú vị trên biển cả. Bất chấp sự căng thẳng3 giữa thuyền trưởng Wrathe và Cheng Li, Diablo là con tàu khá vui nhộn. Bart là người bạn tốt, và hầu hết những cướp biển khác cũng đều thân thiện với nó, dù nó luôn phải né tránh Bom Thối và Jack Hăng-Rết.
- Bớt suy nghĩ, lau lẹ lên Connor.
Ngước nhìn, Connor thấy Cheng Li đang nhanh nhẹn bước qua, bao song đao lắc lư trên lưng. Một lần nữa, cô ta lại giao cho nó việc lau chùi boong tàu. Lúc đầu nó thầm ngán ngẩm, nhưng ngay sau khi bắt tay vào việc, nó thấy không vất vả lắm. Làm việc dưới ánh nắng, không phải suy nghĩ gì lại là điều tốt.
- Ê, con gián lề mề.
Connor cười cười khi Bart nhảy tới kế bên, Bart được giao một phần boong khác, nhưng anh ta đã mau chóng làm xong. Bart cười chế nhạo:
- Chứ cậu chẳng là con gián chậm chạp sao, Tempest? Chuyện gì vậy? Cây lau này quá nặng với cậu à, lính mới?
- Chính xác.
Connor cười nói. Rút cây lau nặng trịch nước khỏi cái xô, nó vút mạnh về phía Bart. Bart hứng chịu trận mưa bất ngờ.
Bart đứng sững một lúc. Connor tự hỏi nó có giỡn quá đà không. Hai mắt long sòng sọc, Bart nhúng cây lau của mình vào xô nước.
Connoer không đủ thời gian "nạp đạn", Nó vội đưa cây lau ra như thanh kiếm, sẵn sàng chờ Bart tấn công.
Khi Bart vút cây lau về nó, Connor đưa cây lau của mình lên đỡ. 2 cây gậy gỗ chạm vào nhau. Nước văng tung toé, nhưng Connor vẫn khô ráo.
- Một chút năng khiếu tự nhiên hả? Cate Dao Quắm sẽ bị ấn tượng đây.
Bart nói và thu cây lau về. Connor liền nhúng cây của nó vào nước. Bây giờ tới lượt nó tấn công. Nó lao vào Bart, nhưng Bart đỡ đòn, đẩy cây lau của Connor lên cao, làm nước chỉ rào rào đổ xuống Connor. Bị sốc vì nước lạnh, nhưng càng thêm hăng hái, Connor lại thủ thế và tấn công tiếp. 2 cây lau lại chạm nhau chan chát. Bart gạt đi, chúng tiếp dục đấu suốt dọc boong. Bart đang lợi thế. Connor bị ép vào lan can boong.
Hai mắt Bart sáng lên tinh quái:
- Lần này tớ sẽ không ép cậu nhảy xuống biển đâu, bồ tèo.
Connor hít mạnh, lấy hết sức bình sinh, giơ cây lau sàn xô bật Bart ra.
Bart reo lên khoái chí. 2 cây lau lại tiếp tục va chạm, chúng dồn nhau qua boong tàu. Bây giờ Connor có ưu thế hơn, đẩy Bart tới một cửa phòng. Bart thừa nhận:
- A, cậu thắng mình rồi!
Connor cười cười nhìn Bart hạ thấp đầu cây lau. Giữ nguyên tốc độ, chúng băng ngang boong. Connor mừng có thời gian để thở. Nhưng ngay lúc đó, Bart nhảy lên, phóng vọt qua Connor. Quay lại, Connor thấy Bart ngay phía sau, tay cầm cây lau, sẵn sàng tấn công.
Connor cười ha hả:
- Được rồi, được rồi. Anh thắng. Nhưng hứa phải dạy tớ cú nhảy đó.
- Tốt thôi. Nhưng cậu cũng ngon lành lắm, lính mới. Cậu chỉ phạm một sai lầm. Cứ chăm chú nhìn cây lau, thay vì phải nhìn vào mắt mình. Phải luôn nhìn